Page 20 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 20
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN GẠO SÓC MIÊN
Thưa quý bà con,
Mới bữa hôm rồi đây, Xích Lô đi biên giới đƣợc ngƣời bà con tặng một bao
gạo. Hỏi gạo gì, ngƣời tặng nói đó là “Gạo Sóc Miên”. Xích Lô nghe nói bà con
biên giới tỉnh mình cũng thích ăn loại gạo này là vì vừa ngon vừa sạch, là vì ngƣời
ta canh tác ít phun thuốc trừ sâu nhiều nhƣ ở xứ mình.
Lại đọc báo thấy đƣa tin: “Người Việt ăn gạo ... Campuchia”, “Gạo Sóc
Miên Campuchia sạch ngon giá rẻ tràn xuống đồng bằng sông Cửu Long”. Rồi
nhƣ nhiều loại thông tin khác, cũng có những băn khoăn nghi ngờ, có những lý giải
thế này, thế nọ. Nào là, có phải tất cả đều là gạo có nguồn gốc từ nƣớc bạn với
những thƣơng hiệu nhƣ: Móng Chim, Sa Mơ, Huyết Rồng không? Hay là “treo
đầu dê, bán thịt chó” đây? Nào là, có thật là lúa mùa không có dùng thuốc không?
Vân vân và vân vân!
Nhƣng nói gì thì nói, sâu thẳm trong câu chuyện này, Xích Lô muốn đề cập
đến “điểm liệt” của hạt lúa, nói rộng ra là nông sản Việt trong bối cảnh cạnh tranh
hội nhập, đó là “chi phí sản xuất cao, chất lượng thấp và nhất là không đảm bảo
an toàn vệ sinh thực phẩm”. Bà con chúng ta sản xuất ra hạt gạo, củ khoai, trái
quýt, trái cam, trái nhãn, trái xoài, con cá, com tôm, con heo, con gà,... mà ngay
chúng ta còn ngán ngại sử dụng thì làm sao tạo dựng đƣợc niềm tin cho ngƣời tiêu
dùng, nhất là cạnh tranh ở các thị trƣờng khó tính nhƣng giá bán đƣợc cao. Đây lại
là điều cốt tử để hƣớng tới quy trình “truy xuất nguồn gốc”, rồi còn đăng ký “chỉ
dẫn địa lý” và tiến tới “xây dựng thương hiệu” cho từng loại nông sản trong thời
kỳ hội nhập ngày càng sâu rộng. Đây là những điều bắt buộc phải thực hiện để tăng
sức cạnh tranh với miên man hàng ngoại đang chực chờ tràn ngập thị trƣờng nƣớc
ta.
Ai đó nói vui rằng “Thương hiệu” là “cái hiệu mà người ta thương!”. Bà
con nông dân mình chắc thừa biết rằng sử dụng các chất cấm, lạm dụng các loại
thuốc, hóa chất sẽ có hại cho sức khỏe ngƣời tiêu dùng. Thì đó, khi bà con phun
tƣới các loại phân thuốc đã phải mang khẩu trang kia mà! Nhƣng thật buồn, thật
đáng trách, vì lợi nhuận và cả vì sự ích kỷ, một bộ phận ngƣời sản xuất cố tình
vƣợt qua những quy định của ngành chuyên môn, chà đạp lên trên những quy tắc
đạo đức của con ngƣời, nhẫn tâm thu về những khoản lợi nhuận trên sinh mạng của
ngƣời khác, của đồng loại. Ngƣời sản xuất không biết trân trọng nông sản mình
làm ra thì làm sao bắt ngƣời tiêu dùng phải trân trọng, phải bỏ ra đồng tiền để mua
một sản phẩm mà chất lƣợng luôn là một dấu hỏi lớn!
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 16

