Page 223 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 223

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                       CHUYỆN “HỒN” CHUYỆN “VÍA”

                       Ai làm gì mà có vẻ lơ ngơ, lóng ngóng, thì sẽ có ngƣời phán liền: “Hổng
              biết hồn vía của nó đi đâu mất!”. Đi thăm một công trình gì đó, thậm chí là cả
              một thành phố tuy có hoành tráng nhƣng có ngƣời nhận xét: “Hình nhƣ nó

              hổng có hồn”; ngƣợc lại, ngƣời ta nói: “Nhìn thấy có hồn” quá! Rồi khi ai đó
              chết đi thì có ngƣời sẽ thốt lên: “Hồn đã về trời”. Vậy “cái hồn” hay “hồn vía”
              là cái gì, là vô hình hay hữu hình, hay từ cái vô hình chuyển hóa thành cái hữu
              hình?


                       Vậy mới có “hồn thơ, hồn nhạc, hồn quê...” và Đồng Tháp mình chọn “hồn
              Sen”  làm  hình  ảnh địa phƣơng. Nhƣng  hình  nhƣ  không  ít  ngƣời vẫn  chƣa  cảm
              nhận đƣợc “cái hồn” nhƣ vậy. Làm việc thì cũng nặng nề giống nhƣ bị cấp trên ra
              lệnh chứ không phải từ sự tự nguyện. Làm việc mà chỉ nghĩ đến thành tích không

              biết có ai ghi nhận không? Có lợi ích gì cho bản thân không? Làm việc thì “đúc
              khuôn”, “bổn cũ soạn lại”, sao chép máy móc. Làm nhƣ vậy thì sẽ nhàm chán,
              không có ý tƣởng sáng tạo. Mà không sáng tạo thì chắc chắn đâu có “hồn”. Nhiều
              ngƣời làm tất bật, nháo nhào suốt cả ngày, cả đêm mà công việc không trôi. Có
              ngƣời ngồi vào bàn làm việc mà tâm trí để đâu đâu, không hứng thú thì chắc chắn
              kết quả công việc sẽ không tốt. Làm cho có, làm cho rồi thì đừng mong hiệu quả

              cao! Ngƣợc lại, có nhiều ngƣời “làm mà nhƣ chơi” nhƣng công việc vẫn trôi chảy,
              vậy ngƣời ta mới nói: “Làm chơi ăn thật”.

                       Đúng là, mỗi ngƣời sẽ có nhiều mối quan hệ chi phối nên đôi lúc thiếu tập
              trung cho công việc, làm mà đầu óc để đâu đó. Muốn làm việc tốt, phải có hứng

              thú, có niềm vui. Hứng thú có khi do môi trƣờng chung quanh tác động, ngƣời
              đứng đầu kích hoạt sự hứng thú cho cấp dƣới, ngƣời này truyền cảm hứng cho
              ngƣời kia. Nhƣng có khi mỗi ngƣời phải tự tạo hứng thú cho chính mình. Mà muốn
              có hứng thú thì phải có niềm tin vào chính bản thân mình rằng, mình sẽ làm đƣợc,

              làm sẽ sáng tạo hơn, hôm nay tốt hơn, mới hơn ngày hôm qua. Có nhiều sách vở
              dạy cho chúng ta cách thức làm việc sao cho không nhàm chán, biết cách tự tạo
              hứng thú cho bản thân.

                       Vừa rồi, đi khảo sát, học hỏi mô hình du lịch cộng đồng ở một đô thị miền
              Trung mới cảm nhận đƣợc câu chuyện “làm chơi mà ăn thật”. Trên hành trình trải

              nghiệm văn hóa của những ngƣời ngƣ dân sông nƣớc, họ hò, họ hát, họ câu, họ
              chài, họ biểu diễn kỹ năng sử dụng thuyền thúng... Thật huyên náo, thật tự nhiên
              nhƣ cuộc  sống thật của ngƣời  bản  xứ. Họ  “chơi” hết  mình để  “hút  hồn” khách
              phƣơng  xa.  Vậy  là,  họ  tạo  hứng  thú  cho  mình  và  truyền  hứng  thú  đó  đến  mọi
              ngƣời. Họ làm du lịch nhƣ niềm tự hào khi giới thiệu nét văn hóa bản địa. Vậy mới

              đi vào lòng ngƣời...





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 38
   218   219   220   221   222   223   224   225   226   227   228