Page 225 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 225

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                               CÂU CHUYỆN TRÀM CHIM

                       Vậy là, quê mình đã có thêm hội quán thứ 56 rồi: Hội quán Du lịch Tràm
              Chim với ba mƣơi lăm thành viên! Vui thiệt là vui! Không vui sao đƣợc khi mà các
              thành viên, ngƣời thì làm nhà hàng ăn uống, có ngƣời làm nhà trọ, khách sạn, có

              ngƣời làm du lịch cộng đồng... Giờ thì tất cả cùng tự nguyện cùng nhau ngồi lại
              trong một ngôi nhà mới mang tên Hội quán! Ngồi lại để làm sao chung tay xây
              dựng, giữ gìn và đƣa thƣơng hiệu Tràm Chim vƣơn xa, bay cao.

                       Nhìn nét mặt từng ngƣời tham dự một sự kiện quan trọng này mà thấy rạo

              rực trong lòng, thấy có niềm tin rằng: nếu mọi ngƣời hợp tác lại thì không gì là
              không thể!

                       Du lịch xứ mình đây đó luôn đi kèm theo một số hình ảnh không mấy tốt
              đẹp. Nào là chặt chém. Nào là phá hủy môi trƣờng. Nào là khách đến một lần rồi
              ngán ngẫm không muốn quay lại... Tất cả là do sự dễ dãi, thiếu kiến thức của chủ

              nhà. Tất cả là do cái nhìn ngắn hạn, thôi thì đƣợc đồng nào hay đồng nấy, khách
              không trở lại thì “đóng cửa chuyển sang nghề khác có chết ai đâu”?!? Và trên hết,
              sâu xa hơn hết là thiếu tinh thần hợp tác với nhau, thậm chí là cạnh tranh không
              lành mạnh với nhau. Hạ giá rồi giảm luôn chất lƣợng dịch vụ, hoặc ngƣợc lại, là

              tranh giành, là chặt chém.

                       Khách đi du lịch đâu chỉ để ăn một bữa cơm, nghỉ lại một đêm, ngó loanh
              quanh rồi về. Khách đi du lịch là để trải nghiệm những điều mới mẻ mà có thể họ
              chƣa từng biết đến: Một miền đất mới. Một nét văn hóa mới. Những con ngƣời
              mới. Làm sao để cảm thụ đƣợc và mang về đầy ắp cảm xúc. Cảm xúc với khung

              cảnh làng quê. Cảm xúc với những món ăn dân dã của ngƣời bản xứ. Cảm xúc với
              những tiếng hò, điệu hát, lời ru. Cảm xúc với khung cảnh sinh hoạt của những
              ngƣời dân hàng ngày ra đồng làm ra hạt lúa, xuống sông đánh bắt cá cho họ ăn...
              Và trên hết, là cảm xúc về những con ngƣời dung dị, thân thiện, mến khách nhƣ
              những ngƣời thân của họ.


                       Ai đó ví von du lịch là “ngành công nghiệp không khói”. Cũng có ai đó
              xem du lịch là văn hóa. Thôi thì, không câu nệ chữ nghĩa, nội hàm, khái niệm.
              Thôi thì đơn giản hơn, hãy xem du lịch là một ngành dịch vụ. Nhƣ vậy thì, du lịch
              cũng chính là “bán”, là “mua”. Mình “bán cái khách cần” chứ đâu phải “bán cái
              mình có”! Vậy thì, ngƣời bán phải biết ngƣời mua cần gì để “vừa lòng khách đến,

              vui lòng khách đi chứ”. Họ cần sự mới lạ. Họ cần sự sạch sẽ. Họ cần sự thân thiện.
              Và, họ cần sự tinh khôi nhƣ câu khẩu hiệu về du lịch của quê mình: “Đồng Tháp
              thuần khiết nhƣ hồn Sen”.









                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 40
   220   221   222   223   224   225   226   227   228   229   230