Page 45 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 45

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                        CHUYỆN “THƢƠNG” VÀ “NHỚ”

                     Xin nói liền, "thƣơng" và "nhớ" là cách nói chữ của một nông dân Mỹ
              Xƣơng. Bữa rồi, gặp mặt bà con trồng xoài, ảnh nói bà con mình phải mần làm

              sao để ngƣời ta biết đến quê mình, biết đến "Mỹ Xƣơng - không thƣơng cũng
              nhớ". Vậy là bà con mình đã quyết định thay đổi hình ảnh của mình rồi chứ gì!
              Đó là thƣơng hiệu nông dân, thƣơng "thần nông dân" của mình rồi chứ gì!

                     Mục đích của cuộc gặp mặt vừa rồi là cùng nhau đi đến thống nhất để mà thành
              lập một hội quán hay một câu lạc bộ gì đó, với cái tên gì đó để có nơi, có chốn mà gặp

              nhau, giao lƣu với nhau. Ở nơi đó, bà con xúm xít bên nhau, "nói cho nhau nghe và
              nghe nhau nói". Trƣớc tiên là cây xoài quê mình phải làm sao để ngày càng phát triển
              bền vững, làm sao hạn chế rủi ro với làn sóng xoài Trung Quốc, xoài Thái Lan, xoài
              Campuchia đang ngày đêm xâm nhập vào thị trƣờng trong nƣớc, len lỏi vào tận ngõ

              xóm của mình rồi. Thì đây, mấy bữa nay đọc báo mà thấy lo. Xoài mình hiện xuất
              khẩu đi nhiều nƣớc trên thế giới nhƣ Nhật, Hàn Quốc, Úc, Canada, New Zealand...
              vậy mà ngay trên sân nhà lại bị "đè" bởi xoài sản phẩm kém chất lƣợng của Trung
              Quốc đang làm đau đầu không ít ngƣời. Mà có ít đâu, mấy ông Hải quan cửa khẩu
              thống kê sơ sơ là đã có đến mấy ngàn tấn mỗi tháng. Lo thì lo nhƣng biết làm sao

              đƣợc? Hội nhập rồi mà! Mình bán qua xứ ngƣời ta đƣợc thì thiên hạ cũng dùng đủ
              "chiêu trò" để bán qua xứ mình. Chỉ có mần ăn tử tế, đàng hoàng để ngƣời tiêu dùng
              tin tƣởng thì dù có cực khổ hơn một chút, lời lớm ít đi một chút mà ăn chắc mặc bền!

                     Mần nghề nông thì đời nào cũng vất vả, xứ nào cũng vất vả. "Bán lưng cho đất,
              bán mặt cho trời" mà! Mần nghề xoài cũng vậy thôi! Nào là sâu bệnh, nào là thời tiết.

              Sâu, ruồi, rệp đục trái, đục thân, ăn bông ăn lá, rồi nào là bệnh thán thƣ, thối trái, khô
              đọt. Mà nào đã hết đâu, mƣa sớm mƣa trễ, mƣa ngày mƣa đêm, mù sƣơng làm rụng
              hoa, rụng trái. Nghe mấy ông khoa học, mấy cô khuyến nông kể tên các lại bệnh bằng
              tên tây, tên u gì đó là nghe phát mệt rồi! Vậy mà đã hết đâu, đầu mùa thì giá cả đƣợc

              một chút, đến giữa vụ thì lại rớt xuống, không biết đâu mà lần!

                     Những chuyện đó ai cũng biết, nhƣng làm sao vƣợt qua đƣợc để mà trái xoài
              phát triển bền vững thì bà con hổng biết làm sao. Trung ƣơng xuống thì kiến nghị,
              tỉnh, huyện đến thì thắc mắc. Nhƣng, nói nào ngay, ông bà mình nhắc nhở: "Nước xa

              hổng cứu được lửa gần". Trƣớc tiên "mình phải tự cứu mình trước khi trời cứu" nhƣ
              ông Thủ tƣớng mới phát biểu gần đây. "Nhà nước" sẽ có chính sách hỗ trợ, giúp xây
              dựng  và  quảng  bá  thƣơng  hiệu,  tìm  kiếm  và  phát  triển  thị  trƣờng; "nhà  doanh
              nghiệp" thì đến liên kết, mua mua, bán bán với bà con; còn "nhà khoa học" sẽ tìm
              cách  để  giúp  đỡ  đối  phó  với  sâu  này,  bệnh  nọ.  Liên  kết  4  nhà  là  vậy.  Nhƣng
              mấy "nhà" đó đâu thể đi đến từng "nhà nông", gặp gỡ từng ngƣời để mà giúp. Vậy là








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 41
   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49   50