Page 43 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 43

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                      THƢ GỬI “CANH TÂN HỘI QUÁN”

                     Hổng biết cơ duyên gì mà tôi và bà con miệt cồn An Nhơn gặp nhau, quý mến
              nhau để rồi một “Canh tân Hội quán” của mình ra đời!?! Tôi dùng cụm từ “của mình”

              vì bản thân luôn tâm niệm rằng, mình đã là một thành viên trong đó, một “ngƣời miệt
              cồn” rồi đó nghen!

                     Đã là một thành viên của “Hội quán” thì luôn cứ nghĩ về nhau. Mà thiệt ngộ,
              những lúc xa nhau thì lại là những lúc nhớ về nhau nhiều nhất. Hổng biết tối thứ Bảy
              này bà con mình có gặp mặt đông vui không, có chủ đề gì hay để đem ra sinh hoạt, để

              “nói cho nhau nghe và nghe nhau nói” không? Thôi thì, ghi vội vài dòng gửi cho
              “ngƣời nhà” vậy.

                     Thưa bà con,

                     Chúng ta đã trải qua nhiều khó khăn, vƣớng mắc để thống nhất cùng nhau lập

              ra “Hội quán” này. Đây là mô hình đặc biệt nhất của tỉnh vào thời điểm hiện nay.
              Ngƣời xƣa có nhắc nhở: “Dựng đã là khó, nhƣng giữ còn khó hơn”. Cũng dễ hiểu
              thôi, ông bà mình dạy: “Bàn tay năm ngón còn có ngón ngắn ngón dài”. Rồi chƣa hết
              đâu, còn “Chín ngƣời mƣời ý” nữa chớ. Ai cũng có nhà cửa riêng của mình, có gia
              cảnh riêng của mình. “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” mà. Nhƣng giờ thì bên

              cạnh ngôi nhà riêng của mình, các chú các bác, các anh các chị, đã có một “ngôi nhà
              chung”, đó là “Hội quán” này rồi. Đã là “ngƣời một nhà” rồi! Mà ngƣời trong nhà thì
              vui cái vui chung, buồn cũng buồn chung. Việc của ngƣời khác cũng là việc của mình,
              mà việc của mình cũng là việc của mọi ngƣời. Phải vậy không?

                     “Hội quán” ra đời là để “canh tân”, để đổi mới, để mỗi ngƣời, mỗi nhà có điều

              kiện vƣơn lên. “Canh tân” là để thoát khỏi nếp nghĩ “Đèn nhà ai nấy rạng, ruộng nhà
              ai nấy cấy”. “Canh tân” là để mọi ngƣời chung tay lại, hợp sức lại, làm cho khu vƣờn
              lớn hơn, vùng nguyên liệu quy mô hơn, có nhƣ vậy mới thoát ra cái bẫy sản xuất nhỏ,
              manh mún, tự phát. “Canh tân” là để giúp nhau, bảo ban nhau, cáng đáng cho nhau,

              “Tối lửa tắt đèn có nhau”. Có biết bao nhiều là chuyện: Từ chuyện phải mần ăn thế
              nào cho tử tế để trái cây quê mình đƣợc tin tƣởng vì không gây tổn thƣơng sức khỏe
              của ngƣời tiêu dùng. Rồi chuyện trong xóm trong làng, đầu trên xóm dƣới. Chuyện an
              ninh trật tự và tệ nạn xã hội nhƣ cờ bạc, ma túy đang len lỏi vào các làng quê vốn
              đang bình yên bao đời. Mà vƣớng vào tệ nạn này thì con đƣờng dẫn tới nạn trộm cắp,

              cƣớp giật,... gần lắm! Mình phải phòng thủ từ xa mới đƣợc, đừng nghĩ rằng: “Thôi kệ,
              đó là chuyện của gia đình khác, mình giữ cho gia đình mình đƣợc rồi”. Hôm nay ở
              chỗ khác, ngày mai đến làng mình, hôm nay ở nhà khác rồi biết đâu ngày mai lại vào
              đúng ngôi nhà của mình? Đời biết đâu chữ ngờ?!?








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 39
   38   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48