Page 44 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 44

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                     Thưa bà con,

                     Đã là chuyện chung thì nhiều khi phù hợp với ngƣời này lại không vừa bụng
              ngƣời khác. Rồi mới đầu còn để bụng để dạ, sau dần thì “tiếng chì tiếng bấc”, không

              khéo rồi dẫn đến “lời qua tiếng lại”, “cái sảy nảy cái ung”. Kết quả là mất lòng nhau,
              tình làng không còn, nghĩa xóm cũng mất đi. Vậy là bao công sức của bà con mình
              gầy dựng ngôi nhà chung - “Hội quán” - coi nhƣ đổ sông, đổ biển. “Lỗ thủng nhỏ
              cũng đủ làm chìm xuồng!”, vì vậy, mỗi ngƣời hãy nhƣờng nhau một chút, “nƣớc sôi

              nhỏ lửa” một chút. Để rồi làm sao buổi sáng đi buổi chiều về còn gặp mặt nhau trên
              con đƣờng làng, và trên con đƣờng cùng nhau mần ăn lớn.

              Trong xóm làng sẽ có nhiều đám hiếu hỷ. Rồi bà con cùng đến chia buồn hoặc chung
              vui. Và chắc là phải có chút ít vị cay của rƣợu để mà hƣng phấn một chút, đẩy đƣa
              một chút. Đâu ai giống ai, ngƣời thì bỗ bã ngƣời thì kiệm lời, ngƣời thì sôi nổi ngƣời

              lại trầm tính. Điều đó không có gì đáng nói, nhƣng chỉ có một điều là thƣờng “rƣợu
              vào thì lời ra”, rồi không khéo lại mất lòng ở chỗ đó, lại hơn thua nhau lúc đó, mất
              lòng nhau cũng khi đó.

                     Thưa bà con,

                     Bà con đang xúm xít với nhau trong một cộng đồng, nhƣng chắc cũng có ngƣời

              lại nghĩ khác. Nhiều ngƣời nói: “Thôi kệ mặc tui, tui không phụ thuộc ai hết, một
              mình ên tui sống đƣợc rồi, đừng có ai xía vô chuyện của tui, dạy đời tui”. Rồi ngƣời
              đó sống lủi thủi một mình, sống khép kín với làng xã, không giao du với xóm giềng.
              Tôi thì nghĩ rằng, không ai tồn tại một mình mà không phụ thuộc vào ngƣời khác cả.

              Này nhé, bà con trồng nhãn thì phải ăn cơm, vậy là bà con phụ thuộc vào bà con trồng
              lúa rồi. Mà cuộc sống đâu chỉ cần có cơm no mà còn phải có quần áo để mặc nữa.
              Vậy là bà con phải cần đến ngƣời làm ra tấm vải rồi. Và nhìn xung quanh ngôi nhà
              của mình, nhìn vào bữa cơm của mình, bà con sẽ thấy mình không thể tồn tại khi
              không có những ngƣời làm ra hột lúa, con gà, con vịt, tấm vải, viên gạch, tấm tôn, tấm

              ván... Nhiều ngƣời sẽ bào chữa rằng: “Thì tui có tiền tui mua, mắc mớ gì mà phụ
              thuộc vào ai?”. Tôi nói ngay: “Nếu không có ngƣời làm ra những sản phẩm đó thì bà
              con dù có thiệt nhiều tiền nhƣng liệu có mua đƣợc không?”.

                     Vài dòng chia sẻ cảm nghĩ với bà con. Dừng ở đây hổng thôi bà con nói Xích
              Lô viết thƣ gì mà “dài dòng” quá! Ƣớc gì tối thứ Bảy này trời không mƣa để bà con đi

              sinh hoạt đông đủ!

                     Cho Xích Lô gởi lời thăm và cảm ơn các chị bếp. Nhớ món cá bống kho tiêu có
              miếng da heo và món lẩu hến nấu với rau mồng tơi. Đậm đà, ngọt ngào và đong đầy
              nghĩa tình!


                                                                                        Ngày: 08/08/2016




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 40
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49