Page 243 - dong thap muoi nghien cuu phat trien
P. 243
Nghiên cứu phút triển 227
1997 toàn xã có 449 hộ, 1.590 nhân khẩu, trong đó số hộ
thực tế ở tại xã là 318 hộ với 1.170 nhân khẩu, số còn lại
chỉ đến vào thời gian làm mùa.
Quá trình dân cư của xã từ năm 1975 đến nay cũng
diễn ra qua ba giai đoạn như tình hình chung của cả vùng.
Khi bộ khung của chính quyền xã mới được thành lập (giữa
năm 1975) thì đây là một cánh rừng tràm mênh mông, chỉ
có khoảng 15-20 gia đình. Đó là những gia đình nghèo,
không có ruộng đất ở xã Phú Mỹ lân cận, vào đây khai
hoang. Cây trồng duy nhất lúc bấy giờ là khoai mì, nhưng
thu nhập không đáng kể. Cuộc sống hầu như phải dựa hoàn
toàn vào hoạt động khai thác tự nhiên, như nhổ bàng, bắt
cá, cắt dưng, lấy mật ong,... hoặc từ công ăn việc làm ở
quê cũ.
Đến tháng Mười Hai năm 1975, Thành phố Hồ Chí
Minh đưa về đây 49 hộ' trong đó có khoảng 40 hộ người
Hoa ở quận 11. Mỗi gia đình được cấp một căn nhà nhỏ, -
cột bằng cây tràm tại chỗ, mái lợp lá, - và một diện tích đất
hoang khoảng 2 công (35 mét X60 mét). Mỗi hộ được cấp
cho một cái phảng để phát cỏ. Bốn hộ mới được câp một
cái xuồng. Gạo thì được trợ câp trong 6 tháng đầu, mỗi
nhân khẩu 10 ký / tháng. Từ tháng thứ bảy đến tháng thứ
mười một được mua gạo theo giá chính thức của Nhà nước.
Ngoài ra không có khoản trợ cấp tiền mặt nào. Sau đó, vì
thấy diện tích đâ't cấp cho các hộ di dân quá nhỏ, canh tác
không đủ ăn, chính quyền nâng mức diện tích cấp cho mỗi
hộ lên được 2,5 ha (chiều ngang 50 mét, chiều dài 500
mét). Trong buổi ban đầu, các hộ di dân này gặp rất nhiều
khó khăn về điều kiện canh tác và sinh hoạt, - chưa có

