Page 94 - lai vung lap vo ai dia dau chong giac
P. 94
Nghĩ vẫn đúng. Mặt trời đứng bóng giữa trưa. Tôi cố đi đến
nơi mà phát bệnh thì thêm phiền.
* * *
Tới nơi, tôi tóa hỏa. Chị Thừa vợ anh Thoại, đoán già đoán
non là tôi không thể lên nên đi trước một ngày.
Việc thứ hai là ông cụ ba anh Thoại là người Hoa. Ông nói
tiếng Việt nhiều từ chưa rõ.
Sao lạ vậy kìa?
Sống với anh Thoại mấy năm qua, tôi chưa hể nghe anh
Thoại nói anh là người Việt lai Hoa. Thậm chí trong các buổi
chuyện trò vui chơi tập thể anh ấy nói tiếu lâm, kêu ngạo người
Hoa. Ví như chuyện một bà mẹ có thằng rể là Hoa kiều. Một
lẩn qua nhà rể, chưa chi là bà lớn tiếng trách ngay: “Sao kỳ
vậy mầy, em nó sang thăm chị nó, mầy lại gian tâm làm bậy”.
“Ớ ai “lói”, họ muốn phá hại tôi “ló””. “Con em mày nói chớ
ai”. “Hà ai “lói” thì sai, chớ nó “tôi” thì nhằm quá “dồi”, ai biểu
qua nhà tôi, ăn cơm nhà tôi, uống nước nhà tôi chi”. “Vậy tao
ăn cơm uống nước nhà mầy, mày cũng làm vậy hả?” “Hà, biết
đâu chừng”. “Trời ơi, cục cứt còn có đầu có đuôi...”. “Hà, cứt
lỏng không đầu đuôi gì hết!”.
Anh Thoại còn nói nhiều chuyện vui na ná như vậy, khiến
tôi không thể nào ngờ nổi anh là người có gốc Hoa.
* * *
Ông cụ anh Thoại bảo với tôi: “Thôi mầy “nên” đây thì ở
“lây” với tao”. Nói xong cụ xuống bếp thổi lửa nấu cơm.
93

