Page 136 - nguoi anh hung chan dat
P. 136
136 T rú c Phương Người anh hùng ch ân đất 1 3 7
&**=*$>***%
-V-
chính quy, với kỹ thuật và kỹ năng tác chiến hiện đại, nhưng mang tâm Phòng. Chúng ta hãy chuẩn bị đón chúng trên bầu trời Hà Nội - Hải
hổn My - tự do và kẻ cướp cùng chút máu cao bồi ngang ngạo - luôn háo Phòng, bởi vì chúng nhất định sẽ tới...
thắng, cho nên Mỹ nôn nóng muốn giải quyết chiến tranh nhanh chóng
Sau những mất mát, thiệt hại nghiêm trọng từ giữa năm đến cuối
theo thói hung hăng của con hổ ham ăn đói mồi, và cũng chính vì cái thói
năm 1966, chúng bắt đầu rút kinh nghiệm, hệ thống hóa lại tính chất
xấu đó mà Mỹ không nghiêm túc nhìn lại mình mỗi khi thất bại. Mỹ luôn
của cuộc không chiến bên cạnh những nghiên cứu về toàn bộ cuộc chiến
đổ thừa cho các lý do khách quan, những nguyên nhân từ bên ngoài, chứ
tranh phá hoại lần thứ nhất, để tìm cách ăn thua đủ với ta. Chúng lập tức
không thấy được yếu tố nội tại - nội sinh từ bản thân nước Mỹ và người
đưa những sĩ quan dày dạn chiến trường với vài nghìn giờ bay về nước
Mỹ Hãy đọc những câu văn minh nhưng không kém phần hài hước của
huấn luyện lại, đồng thời cho đám sĩ quan bay nầy luân phiên làm giảng
người Mỹ - đúng hơn là từ bản chất Mỹ dán trên áo phi công có in hình
viên tập huấn lại cho hầu hết phi công tham gia cuộc chiến tranh ở Bắc
lá cờ Mỹ - cả những tên bị bắt làm tù binh và những tên may mắn chưa
Việt Nam. Chúng chuẩn bị cho năm 1967 giành lấy thắng lợi, trước là với
bị người Việt Nam bắt làm tù binh: “Tôi là người Mỹ. Hãy giúp thức ăn
lực lượng Không quân Việt Nam, sau là đánh cho các lực lượng mặt đất
và nơi ở. Hãy giúp đưa tôi trở về nước Mỹ. Chính phủ chúng tôi sẽ tưởng
phải cúi đầu để cho chúng muốn làm gì thì làm.
thưởng cho quý vị!” Một người lính, một phi công chiến đấu, một đấng
anh hùng của nước Mỹ lại mang trên lưng mình tinh thần tham sống sợ Chương trình nặng nể, có cả chiến thuật cận chiến và cơ động
chết như vậy trước một người lính lên máy bay chiến đấu sẵn sàng dâng nhanh vốn đã bỏ quên từ lâu trong các giáo trình huấn luyện không chiến
hiến cuộc đời, mọi hạnh phúc riêng tư cho độc lập tự do của Tổ quốc, thì hiện đại, nay phải khôi phục, bổ sung vào giáo trình và giáo án huấn
bảo sao nước Mỹ không thua? Nước Mỹ thua ngay từ lúc xuất quân, thua luyện của khóa. Đám phi công già đời về tác chiến trên không, nay phải
về mặt tinh thần, tâm lý được giấu kín bên trong gương mặt hào nhoáng khởi động lại với những loại máy bay đời cũ có tốc độ tương đương, đồng
và bản tính kiêu ngạo hung thần của chính nước Mỹ. thời áp dụng thêm khả năng tránh và chống tên lửa cùng hỏa lực phòng
Dẫu vậy, đánh Mỹ là đánh với tên đế quốc đầu sỏ về kinh tế và năng không mọi cỡ từ mặt đất. Thật không hề dễ dàng gì khi phải ngồi nuốt lại
lực quốc phòng, nên không thể nói “thắng” là thắng được. Ngoài ra, Mỹ chương trình và cả các cách đánh đã học từ thời vỡ lòng bay đối với các
còn là một đất nước của khoa học kỹ thuật, tàu sân bay, bom nguyên tử, phi công lão làng đầy tính kiêu căng tự phụ. Nhưng kỷ luật quân trường,
đẩu đạn hạt nhân, đất nước của 250 triệu dân, của hàng chục triệu quân yêu cầu tác chiến thực tế, không thể không học các miếng đánh cổ điển,
dự bị và hơn 2 triệu quân thường trực tinh nhuệ gổm đủ các quân binh cơ động tự do, tác chiến linh hoạt trong đội hình phi đội hàm chứa yêu
chủng thiện chiến. Cho nên Mỹ chỉ thua về tinh thẫn chiến đấu khi bắt cầu nghiêm khắc của một chiến thuật mà với đối phương nó sẽ là sự bất
đầu cuộc chiến, chứ thua để kết thúc chiến tranh thì... đó là một mơ ước ngờ khó chống đỡ.
hoàn toàn ảo tưởng. Với đế quốc nói chung, với đế quốc Mỹ nói riêng,
Mùa Giáng sinh vừa qua. Một trời pháo hoa rực rỡ ở châu Âu và
yếu tố quyết định để giành chiến thắng trước chúng là phải xác định ngay
nước Mỹ. Các tàu sân bay, hạm đội Mỹ trên Thái Bình Dương nã pháo,
từ đầu tinh thẩn dám đánh, biết đánh, kiên trì đánh với một chiến lược
cho máy bay ném bom xuống bờ biển, các thành phố sâu trong nội địa
toàn dân, toàn diện và trường kỳ. Phải biết làm mỏi mệt ý chí của chúng,
Việt Nam làm quà cuối năm tặng cho tổng thống Mỹ Lyndon Johnson khi
phải làm cho tinh thần của chúng bị han rỉ bằng sự hy sinh xương máu và
tò lịch cuối cùng của năm 1966 được gỡ xuống.
sức chịu đựng bển bỉ, kiên cường của cả một dân tộc có chính nghĩa độc
lập tự do và ý chí quyết thắng vững hơn sắt, chắc hơn đổng trước kẻ thù Những cốc Whisky, Scotch ngầu bọt sau giờ giao thừa bên những
hùng mạnh và tàn bạo bậc nhất địa cẩu nầy. ưụ cười kiêu mạn của những tên giặc lái vừa được trang bị thêm bửu bối
giết người.
Bác Hỗ đã từng nhận định: giặc Mỹ thua ở đâu thì thua, nhưng
chúng chỉ chịu thua thật sự khi bị đánh bại trên bẩu trời Hà Nội - Hải
L _

