Page 140 - nguoi anh hung chan dat
P. 140
Người anh hùng ch ân đất 141
thể. Cuối cùng, cả ba con MiG-21 của ta phải thoát ly trận địa vì nguy cơ
cạn nhiên liệu theo mệnh lệnh từ Sở Chỉ huy.
Lần đẩu tiên trong một trận ta mất 5 chiếc MiG-21 mà không bắn
rơi được chiếc nào của địch. Một tổn thất lớn, chưa bao giờ có!
Chưa hết, họa vô đơn chí: ngày 5 và 6 tháng 1 năm 1967 - tức 3 và
4 ngày sau trận thua kỷ lục trước không quân Mỹ ngày 2 tháng 1, không
quân Việt Nam còn thua thêm hai trận nữa, mất thêm 4 chiếc MiG- 21, và
phi công Đồng Văn Đe - Con trai của Tướng Đổng Văn Cống - quê Bến
Tre - hy sinh trong trận đánh kiên cường với một bầy máy bay địch. Ba
ngày, mất 9 chiếc MiG-21. Một thất bại chưa từng - kể cả trong sự tưởng
tượng bi quan, yếm thế nhất.
Với trận thua trước, phẩn nào trách nhiệm được cho là thuộc về lực
lượng radar cảnh giới, dẫn đường. Hai trận sau, lực lượng ấy được bố trí
lại, gồm những chuyên gia giỏi nhất ở lĩnh vực nẩy. Nguyễn Văn Chuyên
phụ trách tiêu đồ tại Sở Chỉ huy. Phạm Từ Định trực màn hiện sóng. Tại
Đài chỉ huy Trung đoàn có Phạm Minh Cậy, Trần Đức Dụ dẫn đường.
Tất cả đều hạ quyết tâm phải thắng để phục hận trận thua nặng trước
đó. Nhưng với chuyện chiến trường, nhất là chiến trường trên không, chỉ
quyết tâm không thì chưa đủ. Điều đơn giản ấy được chứng minh bằng
sự thất bại liên tiếp của hai ngày sau. Trong trận mà Đồng Văn Đe hy
sinh, phi công được cho là lão luyện của không quân Việt Nam ở thời
điểm hiện tại: Trần Hanh - đảm trách bay ở vị trí số 1, Mai Lương bay
số 2, Đồng Văn Đe bay số 3, Nguyễn Văn Cốc bay số 4. Trận đánh giằng
co, diễn ra nhiều tình huống gay cấn, phức tạp, bởi địch vẫn đông áp đảo
so với hai Biên đội tham chiến của ta. Thất bại lại giống như là tất yếu, là
quy luật tất nhiên không thể tránh khỏi. Điều đó mới đáng sợ hơn cả sự
chết, hay sự thất bại nhất thời. Điểu đó gián tiếp tạo ra tâm lý: lên đánh
nữa là có khả năng thua nữa. Chết không sợ, chỉ sợ thua. Ai cũng nghĩ
như vậy. Cuối cùng, điểu không phi công nào chờ đợi đã đến: một quyết
định của Bộ Chỉ huy Quân chủng vừa hạ xuống: ngừng đưa MiG-21 xung
trận! Một quyết định mà không có phi công lái MiG-21 nào muốn nó ra
đời. Nhưng nó đã thành sự thật. Chấp hành.
Buồn. Đau đớn. Và còn hơn buồn, hơn cả đau đớn nữa là sự thất
bại, sự bế tắc về chiến thuật, trong lúc tình hình đang bức bách đòi hỏi
sự tham chiến hiệu quả của MiG-21 trên trận địa bầu trời với Mỹ. Bọn

