Page 185 - nguoi anh hung chan dat
P. 185
186 T rú c Phương
công. Các phi công thường nói một các biết ơn và chia sẻ thành tích với
lực lượng dẫn đường: không có các anh, bọn tôi như ông mù. Có các anh,
bọn tôi như được trang bị thêm con mắt để nhìn xa, thấy trước. Chúng
tôi chỉ làm những thao tác cuối cùng để có thể hạ địch. Còn trước đó, các
anh đã đưa kẻ thù vào tọa độ chết! Cảm ơn sự dẫn đường bằng con mắt
thần từ mặt đất của các anh! Thành tích của chúng ta, các anh góp phần
phân nửa.
Và phi công. Nếu tính đến thứ bậc chất lượng đào tạo phi công ở
trường, thì con số thống kê từ khoa mục cho đến giờ học, giờ bay, điều
kiện luyện tập, chế độ thụ hưởng và các chỉ số khác, phi công Việt Nam
thua xa phi công Mỹ. Cùng 4 năm học lái, nhưng khi ra trường, phi công
Mỹ giống như anh thanh niên đã trưởng thành, còn anh phi công Việt
Nam như chàng thiếu niên vừa cố sức vượt qua tuổi vị thành niên để
bắt đẩu tập làm người lớn. Tuy nhiên, khi vào chiến đấu, phi công Mỹ
vẫn đứng im tại chỗ, vì giặc lái Hoa Kỳ chỉ biết cậy vào tên lửa, kỹ thuật
tác chiến điện tử vượt trội, sự tối tân hiện đại của cáe trang thiết bị, chất
lượng máy bay, và lấy nó làm nhân tố quyết định cho sự chiến thắng đối
phương. Trong khi đó, phi công Việt Nam luôn ý thức được thực lực và
sự kém cỏi của mình mà không ngừng nỗ lực vươn lên khắc phục khuyết
điểm, khắc phục điểm chết để sống. Làm thế nào để tránh hỏa tiễn của
địch khi chúng phóng ra cùng lúc và chỉ vòng trong một giây với hai quả
tên lửa đi thẳng vào mục tiêu- thậm chí nhiều hơn, nếu có chiếc máy bay
địch khác cùng bắn về phía chiếc MiG của ta? Một câu hỏi mà lịch sử
không chiến chưa có câu trả lời. Với MiG-17 lại là điều không tưởng nếu
muốn đương đầu và chiến thắng tiêm kích tham chiến hiện thời của đối
phương. Tốc độ của MiG-17 chỉ đạt cận âm, trong khi tên lửa Mỹ có tốc
độ siêu âm, cao gấp hai đến ba lẩn vận tốc hay sự dịch chuyển của MiG-
17. Chỉ còn có liệu pháp khả dụng là phải tìm cách tránh thôi. Nhưng
tránh bằng cách nào? Ngoặt! Khoan! Nhưng “ngoặt”, “khoan”, phải hợp
với các đòi hỏi nghiêm khắc của các quy luật cơ học, vật lý, toán học,
không thể tùy tiện được. Muốn “thăng thiên” hay “độn thổ”, lên cao hay
xuống trầm, trồi lên hay hụp sâu, thiên biến vạn hóa thế nào đi nữa thì
cũng phải tính sao cho đúng quy trình kỹ thuật bay, đúng nguyên lý bay
của MiG và của tên lửa, không thì sẽ tự gây họa cho mình. Các chuyên
gia kỹ thuật bay phải hội ý với nhau nhiều lần cùng các phi công, điều lên
chỉnh xuống bao nhiêu lượt giữa lý thuyết và thực hành mới thống nhất

