Page 199 - nguoi anh hung chan dat
P. 199

200                         T rú c  Phương
        •V -



      thương  của  mình và  đổng  đội.  Bảy có  nghĩ đến  cái  chết  dành  cho  mình,
      nhưng tuyệt  nhiên  Bảy không hể  có  một  lẩn  nghĩ  đến  cái  chết dành  cho
      Mẫn.  Một  sự  ưu  ái  đặc  biệt  dành  cho  người  bạn  thân  trong  tiềm  thức,
      hay vì  thương  Mẫn  quá  mà  Bảy  quên  mất  đi  cái  ý  thức  rằng  bạn  mình
      cũng  như  mình,  cũng  như  những  người  đổng đội  khác  -  nghĩa là  có  thể
      hy  sinh  bất  kỳ  lúc  nào?  Quên  mất.  Không  rõ  lý  do.  Chỉ  biết  trong  lòng
      Bảy,  một thằng bạn  như  thế thì không thể nào  mất  được,  không thể nào
     vắng  được,  không  thể thiếu  nó  trong  cuộc  sống  của  mình.  Đơn  giản  là
      vậy.  Bây giờ  tự  dưng  Mẫn  không  về,  một  khoảng  trống vô  hình  cứ  rộng
      ra bên  Bảy.  Sự  hẫng  hụt về tâm  lý mà  Bảy không tự  giải thích,  không tự
      phân  tích  được  cứ  ào  tới,  ào  tới  xâm  chiếm,  càn  lấn  tâm  trí  Bảy.  Sao  lại
      có  thể như  thế được...!!??
           Đêm  ấy  không  ngủ,  trùm  tấm  chăn  mỏng  -  bởi  những  cơn  gió
      mùa  còn  sót  chợt  về  -  Bảy  nằm  thổn  thức  nhớ  Mẫn.  Nước  mắt  như  lỗ
      mội  trong  khóe  mắt  cứ  trào  ra.  Bảy  nằm  co  lại.  Không  xong.  Bảy  ngồi
      dậy,  cắm  đẩu  vô  vách  cót  tre  cũng  không  xong.  Bảy  không  muốn  khóc,
      không  muốn  trong  đời  mình lại  có  một  lần  mểm  yếu  là  phải  khóc.  Khóc
      là  chuyện  chưa  từng  và  chừng  như  là  không  bao  giờ.  vẫn  không  xong.
      Hình  ảnh  mà  các  đổng  chí  ở  phòng  chính  sách  báo  lại  rằng:  Mẫn  lãnh
      nguyên  hai  quả  tên  lửa  tẩm  nhiệt  phóng  một  lượt  từ  một  con  F-4  xuyên
      hông,  sau khi  dùng hai viên  đạn  23mm  cuối  cùng bắn  bị thương một  con
      F-4  khác  của  địch,  thịt  xương  biến  thành  lửa  trên  không  trung,  thành
      khói,  thành  mây,  phẩn  rơi  xuống  đất  chỉ  còn  vài  bụm  tay  bám  vào  xác
      máy  bay  rơi  xuống.  Cái  xác  thì  tan.  Nhưng  cái  hình  tướng  của  Mẫn  thì
     vẫn  còn?  Mẫn  ngồi  trên  trời,  ngồi  trên  ngọn  cây,  đi  về  phía  những  ngôi
      sao  chi  chít trên bầu trời hay đang  ngồi bên  căng-tin  cười với bạn,  cẩm ly
     bia  chạm  cốc  chúc  mừng  chiến  công của  nhau vừa  lập  được.  Ôi,  Mẫn  ơi,
      sao  tao  lại  thiếu  mầy,  sao  tao  lại  mất  mấy...!?  Bảy co  khum  người  lại  như
      trò  chơi  trùm  mền  làm  chuột  mổ  nhau  hồi  bé,  rúc  đẩu  như  chui  xuống
      giường  để không  phải  khóc,  nhưng  không  được,  đầu  óc  vẫn  quay  cuồng
      nhớ  tới  thằng  bạn.  Bảy  quê  mùa  nên  không  tưởng  tượng  được  tình  bạn
      nó  lớn  lao,  cao  quý nhường  nầy,  hay tại  cái  sự  chết,  cái  sự  ra  đi  đột  ngột
      của  Mẫn  mà  thành  ra  nỗi  trắc  ẩn  bẽ  bàng  trong  lòng  Bảy  đến  vậy.  Tình
     bạn  nó thiêng liêng đến thế sao?  Mai nẩy đến phiên  trực  của Bảy.  Bảy thề
     sẽ chiến  đấu một trận hết mình dành riêng cho Mẫn.  Hai quả tên lửa bắn
     vào Mẫn cùng một lúc.  Được rồi, Mẫn ơi, mình sẽ thanh toán sòng phẳng
   194   195   196   197   198   199   200   201   202   203   204