Page 201 - nguoi anh hung chan dat
P. 201
202 T rú c Phương
- Chắc anh Mẫn không vê' được. Anh Bảy cho em gửi mấy món quà
nầy cho anh Mẫn. Anh nhắn giúp em bảo anh Mẫn hãy đeo chiếc nhẫn
cưới em gửi lại vào ngón tay áp, em đã đeo chiếc của em đây rồi. Anh
bảo anh Mẫn hãy thu xếp, được ngày chủ nhật làm lễ cưới là hay nhất.
Bổ mẹ nuôi em nhắn với anh Mẫn và các anh ở đây vậy. Có một cân trà,
anh mang ra chia cho mấy anh cùng uống. Em gửi Mẫn mấy chữ nẩy, anh
chuyển Mẫn hộ em. Em cảm ơn anh! Sang năm em và Mẫn nhất định sẽ
học tập anh chị mà có ngay một thằng cu con, hay một cô công chúa để
cho ông bà ngoại trong Nam - ngoài Bắc của cháu đều vui. - Nói rồi như
xấu hổ, cô gái đỏ mặt mang nụ cười quay đi - Em chào anh. Anh khỏe,
lập nhiều thành tích...
Lúc Tư đã bước ra ngoài rồi, Bảy vội chạy theo, gọi khẽ:
- Em Tư, cho anh nói chuyện nầy...
- Chuyện chi anh?
- Mẫn... nó hy sinh rồi...
- Là sao hở anh?
Nhiều người dân bình thường, nhất là người miền Bắc hay người
miền Nam ra Bắc lúc còn bé, không hể nghĩ rằng “Hy sinh” có nghĩa là
“chết”, có nghĩa là “hết một đời người”. “Hy sinh” chỉ là hai từ dùng để nói
vê' việc người dân, người lính phải hy sinh chiến đấu, phải cống hiến cho
Tổ quốc thôi - một danh từ chung, chứ không phải là một động từ, lại
càng không phải là một trạng từ trong lúc nầy. Vì vậy buộc Bảy phải nói
lại khi cô gái đưa tay đặt lên ghi-đông dẫn xe ra đường lớn:
- Thằng Mẫn nó hy sinh rồi. Chiều hôm qua...
- Anh Mẫn đi công tác xa hả anh?
- Không, nó bị máy bay Mỹ bắn hai quả tên lửa...
- Bị bắn rồi sao hở anh?
- Nó chết...!
_ !?
Tư lặng im chừng như thắc mắc vê' câu nói chưa rõ ý của Bảy, chừng
như mơ hổ linh cảm về một điều gì đó liên quan đến sự bất an, cô gái
tròn xoe mắt nhìn Bảy chờ đợi. Sau đó Tư khẽ nhắc lại:

