Page 202 - nguoi anh hung chan dat
P. 202
Người anh hùng ch ân đất 203
- Anh nói Mẫn... Anh đùa em đấy chứ? Bắn hai quả tên lửa rồi sao,
Mẫn có sao không?
Đến lượt Bảy lặng thinh, cúi mặt xuống đất, giây sau mới ngước lên
nhìn vào gương mặt đã bắt đầu biến sắc của cô bạn, mà nói thật thầm thẻ,
nói như rên:
- Nó chết... rồi..., em à. Em hãy mang chiếc nhẫn vể đi...
Cô sinh viên buông chiếc xe đạp cho nó ngã sóng soài ra đường
trước khi cô ngồi khụy xuống giữa buổi chiều mùa hè ăm ắp tiếng ve ngân
buôn buốt vào lòng bên bẩu trời chợt rưng rưng một màu mây cháy đỏ.
Một tháng sau, Bảy mới lấy mấy chữ của Tư gửi lại cho Mẫn, thầm
đọc một mình.
“Mẫn yêu, em đến mà chờ mãi suốt buổi vẫn không gặp được anh.
Em đ ể lại chiếc nhẫn mà mẹ nuôi và em đi chọn suốt buổi chiều hôm qua.
Hà Nội vẫn chờ anh về làm đám cưới, vẫn còn nhiều nụ cười đón chúng
mình trong lễ thành hôn. Chủ nhật tới là tiện nhất. Anh cố thu xếp đ ể bố
mẹ nuôi và các em không phải chờ nhé. Yêu Mẫn của em và của cả nhà.
Mong anh. Tư của Mẫm
Bảy lặng lẽ lấy bức hình của Mẫn và người vợ sắp cưới chụp chung
lần đẩu tiên hôm vê phép của bạn ra xem và ngồi mãi một mình cho đến
khi bên ngoài sân bay rú vang tiếng còi báo động.
Khi nỗi buồn vì mất thằng bạn thân thương và không kém tài hoa
của mình nguôi ngoai, Bảy thêm mấy lần đề nghị lên Sở Chỉ huy cho
mình trực chiến, nhưng vẫn chưa được sự đổng ý của cấp chỉ huy Trung
đoàn. Sau một thời gian dài buồn bã thắc mắc, nghi ngờ cấp trên đã mất
đi ít nhiều sự tin tưởng dành cho mình, Bảy mới chính thức nhận được ý
kiến từ Bộ Tư lệnh Quân chủng, rằng: “Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc
phòng có lệnh không để anh hùng Nguyễn Văn Bảy tham gia không chiến
với phi công Mỹ nữa.” Bảy đành im lặng chấp hành. Một trận đánh dành
tặng riêng cho Mẫn đã chưa và sẽ không bao giờ xảy ra như lòng Bảy
hằng mong muốn.
ơi! Cái ngày 15 tháng Tư, cái đêm 15 tháng Tư nhớ và buồn thăm
thẳm ấy...”
Để bây giờ...

