Page 200 - nguoi anh hung chan dat
P. 200

Người anh hùng ch ân  đất                   201






     với  kẻ thù món nợ mà chúng vay hôm nay.  Hãy ngồi đâu đó trên trời, hay
     cùng  bay với  nhau  để nhìn  xem  Bảy  đánh  nhé.  Chúng  nó  phải  trả  đủ,  ít
     nhất là đủ.  Mình  sẽ không chừa  một viên  đạn  nào...  Đã vậy mà  nước  mắt
     vẫn  trào ra mỗi lúc một nhiều.  Bất lực.  Đành phải khóc.  Chỉ khóc một lần
     nầy  thôi.  12  giờ  khuya.  Bảy  để  nguyên  tư  thế  trùm  chăn  làm  chuột  thời
     thơ  bé  để  khóc  bạn.  Khóc  không  thành  tiếng.  Khóc  đến  rung  giật  trong
     chăn.  Một tiếng, rổi nhiều tiếng khóc mà trong đời Bảy chưa từng một lần
     được  nghe  từ  mình  cứ  trào  ra,  bật  ra  trong  tấm  chăn  kín  cho  đến  lúc  lả
     người  như  vừa  trải  qua  một  cữ  xông  lá  nấu  để trị  cơn  cảm  mạo  thương
     hàn,  Bảy mới vùng dậy bước  ra  ngoài  trời  bỏ  mắt  nhìn  lên  hướng  những
     ngôi  sao  xa mà lặng thinh  tìm bạn...”
           5  giờ  sáng.  Kiểng  đổ.  Bảy  thay  đồ  trực  đi  ra  phòng  trực  chiến  với
     quyết  tâm  bắn  không  còn  một  viên  đạn  37mm  và  23mm  để gửi  cho  linh
     hồn Mẫn chiến công của một tình bạn, thì... phòng trực chiến hôm nay đã
     có người đến trực.  Bảy bị cắt ca trực chiến theo lệnh  cấp trên  đến từ lúc 2
     giờ  sáng  ngày  14  tháng  5  năm  1967...  “Cũng  từ  đây,  từ  cái  đêm  đầu  hè  nỉ
     non  tiếng  quốc  ấy,  Bảy  chỉ  còn  được  bay  trên  bầu  trời  thân  quen  nhưng
     không  còn  được  một  lần  ấn  tay  lên  cò  súng  nữa.  Từ  trên  trời  cao,  Mẫn
     cũng không còn có dịp nào nhìn người bạn thân  Nguyễn Văn  Bảy -  thằng
     bạn  học  7  ngày  7  lớp  của  mình  đánh  giáp  lá  cà  trên  không  để  mà  thần
     giao  cách  cảm  với  nhau  nữa,  để  mà  nghe  từ  tai  mình  tiếng  gọi  bằng  vô
     tuyến  của bạn  “Cháy rồi!”  một  lần  nào  nữa...
           Vậy rồi...
           Mấy ngày sau,  như  trời xui  khiến,  cô  sinh  viên  Sư  phạm  quê  ở  Cẩn
     Thơ,  ra  Bắc  từ  năm  lên  tám,  người  yêu  chỉ  còn  một  tuần  nữa  là  tới  ngày
     làm  đám  cưới  của  Võ  Văn  Mẫn,  bất  ngờ  tìm  đến  thăm  Mẫn  -  anh  chổng
     sắp  cưới  nhút  nhát  của  mình.  Thật  rối  lòng!  Anh  em  trong  đơn  vị  phân
     công Bảy tiếp và tìm cách thông báo hung tin về Mẫn cho cô gái sinh viên
     năm  cuối  Đại học  Sư phạm khoa Sinh  - vì người miền Nam không có địa
     chỉ  báo  tử  -  trừ  Ban  Thống  Nhất  -  biết  để vào  danh  sách  những  đứa  con
     miền Nam tập kết không về.  Phải gần cả buổi,  sau khi ăn cơm nước xong,
     chuẩn  bị  ra về,  Bảy phải  khó  khăn  lắm  mới  mở  miệng  trả  lời  những  câu
     hỏi  vô  tư  của  cô  bạn  gái  -  người yêu  của  Mẫn.  Từ  sáng  đến  giờ,  Tư  (tên
     vợ  sắp  cưới  của  Mẫn)  chỉ  hiểu  mơ  hồ  rằng  Mẫn  bận  việc  trực  ban  nên
     không bỏ  giờ để về gặp  người yêu  được:
   195   196   197   198   199   200   201   202   203   204   205