Page 221 - nguoi anh hung chan dat
P. 221
222 T rú c Phương
Nhưng, trước đó, với quân dân cả nước và với riêng Nguyễn Vần Bảy,
một kỷ niệm buồn và đau như một vết thương trong lòng kéo dài suốt
nhiều năm là ngày Đài Tiếng nói Việt Nam thông báo tin buồn cho toàn
Đảng, toàn Quân, toàn Dân: Chủ tịch Hồ Chí Minh - Bác Hổ kính yêu, vị
lãnh tụ thiên tài của Nhân dân Việt Nam - đã từ trần vào 9 giờ 47 phút ngày
3 tháng 9... Cả trời đất u buồn. Toàn Đảng, toàn Dấn, toàn Quân thương
nhớ Bác. Một trái tim, một cuộc đời, một sự nghiệp: tất cả chỉ dành cho Tổ
quốc, Dân tộc và những con người bị áp bức trên trái đất nầy!
Mọi người đểu lặng lẽ nuốt vào lòng những giọt nước mắt oặn thắt
ân tình dành cho Bác. Bài thơ Khóc Bác của nhà thơ Tố Hữu làm tất cả
những con tim đau đớn đến nghẹn lòng.
“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa
Chiều nay con chạy vê thăm Bác
Ướt lạnh vườn cau mấy gốc dừa
Ôi, Bác Hồ ơi, những x ế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu
»
Đến ngày làm lễ truy điệu Bác, giọng của đổng chí Lê Duẩn trầm
thấp xuống bên những tiếng nấc nghẹn ngào:
“Dân tộc ta, Nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ
tịch - người anh hùng Dân tộc vĩ đại - và chính Người đã làm rạng rỡ
Dân tộc ta, Nhân dân ta và non sông đất nước ta...
Người nói: “Nước ta là một, dân tộc ta là một”, “Miển Nam là máu
của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam’...
Vĩnh biệt Người, chúng ta thề...”
Mấy ngày tang lễ, Nguyễn Văn Bảy và các chiến sĩ anh hùng lúc nào
cũng được phân công luân phiên đứng túc trực bên linh cữu của Bác kính
yêu cho đến hôm làm lễ truy điệu tiễn đưa Bác về cõi vĩnh hằng cùng
những đàn bồ câu trắng.
Buổi sáng hôm ấy, Nguyễn Văn Bảy nhớ mãi, với Phi đội 12 chiếc
MiG-17 treo cờ tang, Bảy và mười một phi công ưu tú khác của Trung

