Page 224 - nguoi anh hung chan dat
P. 224
Người anh hùng ch ân đất 225
Ngày hôm sau, Bác bị viêm phế quản, lại húng hắng ho; bác sĩ kiểm
ta thấy bạch cầu tăng đột ngột.
Ngày 23 tháng 8, các bác sĩ hội chẩn và quyết định dùng Penicillin
tiêm cho Bác. Tối hôm ấy, khoảng 21 giờ, Bác thấy đau trong ngực. Các
bác sĩ đình chỉ tiêm và thực hiện việc đo điện tâm đồ ngay và thấy rõ có
phản ứng nhồi máu cơ tim. Các bác sĩ lại tiêm thuốc trợ tim cho Bác. Tạm
ổn được vài ngày.
Ngày 28 tháng 8, tim Bác lại bắt đầu loạn nhịp. Các đổng chí trong
Bộ Chính trị luôn túc trực bên Bác.
Chiều 30 tháng 8, Bác nhắc đổng chí Phạm Văn Đồng “Các chú nhớ
bắn pháo hoa để mừng chiến thắng!”
Ngày 31 tháng 8, các đồng chí phục vụ nấu và mang đến bên Bác
một tô cháo thật ngon, mời Bác ăn cho khỏe. Bác ăn được vài thìa, khiến
ai cũng mừng.
Nghe tin Bộ đội tên lửa và các chiến sĩ Không quân bắn rơi máy
bay không người lái và F-4 của Mỹ ngày hôm trước (30- 8), Bác bảo Văn
phòng gửi tặng lẵng hoa. Đó cũng là lẵng hoa cuối cùng của Bác mà Bộ
đội Phòng Không và Không quân nhận được.
Lời thơ Tố Hữu lại réo rắt trong lòng các chiến sĩ, trong lòng Nguyễn
Văn Bảy và anh em những ngày nhiều mưa, nhiều nước mắt nầy.
«
Ôi, Bác Hồ ơi những x ế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu
»
Và vẫn văng vẳng bên tai giọng đọc nghẹn ngào của đồng chí Lê Duẩn.
“Vĩnh biệt Người, chúng ta thề...!”
Những ngày tiếp sau, làm theo di chúc thiêng liêng của Người để lại,
biến đau thương thành sức mạnh, Nguyễn Văn Bảy cùng anh em đơn vị
làm việc, lao động, chiến đấu hết mình với tinh thần tất cả để thực hiện
ước muốn của Người: giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà, mang
hạnh phúc ấm no đến với toàn Dân tộc, quyết tâm xây dựng đất nước ta
to đẹp đàng hoàng.

