Page 226 - nguoi anh hung chan dat
P. 226
Người an h hù n g ch â n đất 227
trên dòng kinh trống giữa đồng. Không một nhà nào, một người dân
nào bình yên. Không một phút, một giây nào không rơi nước mắt và
máu. Ấp Tân Sinh, ấp Đời Mới, chương trình bình định hương thôn,
hoạt động công dân vụ... là những tên gọi mỹ miều đẩy mưu ma chước
quỷ mà kẻ thù đã mang đến cho đổng bào nông thôn miển Nam, giam
cẩm đồng bào trong sự cai trị và trả thù tàn độc của Mỹ ngụy, là cái giá
mà Mỹ ngụy bắt nhân dân phải trả cho chiến thắng Mậu Thân của Cách
mạng miền Nam trong những ngày nẩy. Ngay trong gia đình Nguyễn
Văn Bảy có tới mấy người ở tù, toàn bộ gia đình dòng họ đểu bị vô sổ
bìa đen, mấy người hy sinh sau chiến dịch Mậu Thân lịch sử. Người em
út của Bảy đã hy sinh trong một bận Tiểu đoàn cơ động tỉnh xé nhuyễn
chống càn. Anh Ba của Bảy bị bắt làm tù binh đày ra nhà lao Cây Dừa -
Phú Quốc. Cha Bảy vì bị khủng bố, bị mất con, buồn khổ mà sinh bệnh,
chết dần chết mòn trong những ngày bình định của Mỹ ngụy. Ông thân
của Bảy mất ngủ, cứ chập chờn mơ, giữa đêm gọi tên thằng Hai, thằng
Ba, thằng Bảy, thằng út mà người ngày càng rạc ra, cơm, nước, thuốc
nuốt không nổi. Bà mẹ của Bảy ngọt ngào dỗ ông:
- Ông ráng mà khỏe lại để chờ mấy đứa nhỏ nó về. Thế nào rồi
cũng phải êm mà. Tôi nghe nói hội đàm ở đâu đó, thằng Mỹ chịu nhượng
bộ, sắp rút hết về nước nó rồi.
- Ở đâu chớ ở xứ mình thì tụi nó vẫn lúc nhúc như đỉa Đồng Tháp
Mười. Ngày ngày chúng nó cứ hành hạ mình, tức đến thổ huyết mà chết.
Nhà mình tự dưng thành cái gai trong mắt tụi nó. - Ông cha của Bảy ho
mấy tiếng rồi ngồi dậy theo cánh tay đỡ của bà mẹ Bảy. Tui còn trẻ, tui
nhất định cũng thoát ly mà chống chúng nó, có chết cũng ưng cái bụng.
- Tui nghe người ta xì xào là thằng Mỹ nó thua ngoài Bắc rồi. - Bà
mẹ nhìn ra ngoài xem có tai vách mạch rừng gì không rồi nói tiếp. Nó
sẽ rút quân vê' nước nó, bỏ thằng ngụy lại một mình thôi. Đằng mình sẽ
thắng, ông à.
- Thắng ở đâu, chớ ở vùng nầy, cái lõm đất chó nằm ló đuôi mà
Việt Cộng bây giờ cũng không có được thì thắng cái gì. Tôi sợ tôi không
đợi được thằng Hai, thằng Ba, thằng Bảy nó về. Còn thằng út, bà coi đốt
nhang cho nó nghen bà. Hôm rồi tôi cũng chiêm bao thấy nó về, đói lắm,
phải ăn rau cỏ không thôi, gạo đâu có mà ăn. Tụi nó tát dân ra vùng ngoài
hết rồi.

