Page 223 - nguoi anh hung chan dat
P. 223
224 T rú c Phương
- Tình hình còn rất khó khăn. Bộ Chính trị sẽ cố gắng thu xếp để
đồng bào miền Nam sớm được gặp Bác.
Lúc chia tay, Bác đã ôm thật chặt đồng chí Lê Đức Thọ vào lòng mà
khóc. Đồng chí Lê Đức Thọ cũng trào nước mắt.
Mùng một Tết Nguyên Đán năm 1969, Bác đến thăm Quân chủng
Phòng không- Không quân. Cán bộ chiến sĩ Quân chủng đón Bác rất vui,
nhưng nhìn Bác không được khỏe như mọi lần, ai cũng cảm thấy buồn
lo, thầm mong Bác sớm được mạnh khỏe trở lại như vài năm trước, còn
nhận được nhiều tin chiến thắng từ các đơn vị.
Nhưng sau chuyến đi ấy trở về, bác sĩ kiểm tra điện tim của Bác
đã thấy dấu hiệu không lành. Bộ Chính trị lại quyết định mời các bác sĩ
Trung Quốc sang điểu trị bệnh cho Bác.
Tháng 5 năm 1969, Bác lấy bản di chúc ra bàn làm việc ngồi sửa lại
lần nữa. Bác thường gọi mấy trang bản thảo ấy là “Tài liệu tuyệt mật”. Bác
không muốn có người biết Bác đang làm cái công việc cuối cùng của một
đời người.
Cũng trong tháng 5 năm 1969, đồng chí Võ Nguyên Giáp thay mặt
cho toàn quân đến mừng sinh nhật lần thứ 79 của Bác, chúc Bác mạnh
khỏe, sống lâu, và hứa với Bác quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược
để đồng bào miền Nam được đón Bác vào. Nhắc đến miền Nam, Bác lại
cười rạng ngời rồi sau đó bỗng trầm tư, như thể vừa nghe trái tim mình
mách bảo điều gì.
- Chú hứa chắc đấy chứ? Bác đợi ngày nầy đã lâu rồi.
- Dạ thưa Bác, chắc!
Rổi đổng chí Vương Thừa Vũ thay mặt cán bộ chiến sĩ ôm bó
hoa lên mừng thọ Bác. Bác cảm động, cảm ơn mấy chú ở Quân đội
luôn quan tâm đến sức khỏe của Bác. Giây phút mừng thọ ngắn ngủi,
đơn sơ, nhưng hết sức cảm động đã đi qua. Và không ai ngờ đó cũng
là lần chúc thọ cuối cùng dành cho Bác kính yêu!
Chiều 12 tháng 8, Bác còn lên nhà nghỉ Tây Hồ ở Hồ Tây thăm Phái
đoàn ta từ Hội nghị Paris vừa về và căn dặn thêm đôi điểu về thái độ tinh
quái, trịch thượng của Mỹ.

