Page 222 - nguoi anh hung chan dat
P. 222

Người anh hùng  ch ân  đất                   223





       đoàn  phải  quẹt nước  mắt bước  lên  khoang lái, xếp  đội hình hàng dọc  bay
       ngang quảng trường Ba Đình  để chào  vĩnh  biệt  Bác  kính yêu  một lần  mà
       trong lòng đầy tiếng khóc.  Một  chuyến bay buồn  nhất  đời  người!
            Nguyễn  Văn  Bảy và  anh  em  phi  công  được  nghe  các  đồng  chí  lãnh
       đạo  kể lại  những  câu  chuyện  về  Bác  với  miền  Nam  mà  không  cầm  được
       nước mắt.  “Nhân dân miền Nam mỗi người, mỗi nhà đều có một nỗi đau.
      Nỗi  đau của tất cả đổng bào luôn ở trong tôi...”.  Bác Hồ đã nói như vậy với
       nữ  nhà  báo  Cuba  khi  chị  đến  thăm  Bác.  Bác  thường  gọi  điện  để  hỏi  Đại
       tướng Võ Nguyên Giáp về tình hình chiến sự miền Nam.  Bác đã nhiều lần
       để  nghị  Bộ  Chính  trị  bố  trí  để  Bác  được  vào  thăm  đổng  bào  miền  Nam
       theo  đường  Trường  Sơn,  hoặc  đường  hàng  không  Hà  Nội  Phnom-Penh.
       Nhưng vì  thấy sức  khỏe  Bác  không tốt,  nên  các  đổng  chí lãnh  đạo  cứ lẩn
       lựa hứa với  Bác.  Năm  1968,  nhận  được lời mời  từ  Chính  phủ  Trung  Hoa,
       Bác  sang Bắc  Kinh  nghỉ ngơi,  chữa bệnh.  Đồng chí Lê Đức  Thọ  trước khi
      vào  Nam  công  tác  đã  sang  Bắc  Kinh  thăm  và  chào  Bác.  Bác  lại  tha  thiết
       đề nghị  Bộ  Chính  trị  bố  trí  để Bác vào  Nam.

            Bác  dặn  đổng chí  Lê  Đức  Thọ:
            -  Chú vào trong ấy, bàn với chú Phạm Hùng, bố trí để Bác vào thăm
       đồng bào  miền  Nam.

            Đồng  chí  Lê  Đức  Thọ  thưa với  Bác:
            -  Bác chỉ có thể đi được bằng đường hàng không đến  Phnom-  Pênh,
       nhưng như vậy thì phải làm  hộ  chiếu, và người ta sẽ dễ dàng nhận  ra Bác
       ngay, vì  Bác  có  râu.
            Bác Hổ liền ngước lên nhìn  đồng chí  Lê Đức Thọ,  mắt Bác sáng lên:

            -  Thì  Bác  cạo  râu  đi.
            -  Nhưng cạo  râu thì  đổng bào miền Nam  sẽ không còn nhận  ra Bác
       nữa.  -  Đồng chí  Lê  Đức  Thọ  trả lời  miễn  cưỡng và biết  Bác  không vui.
            Bác  ngồi yên,  vẻ  mặt  rất buồn.  Giây sau  Bác  lại bảo:
            -  Thì  cho  Bác  đi  đường biển.
            Hồi  đó  tàu  chở  vũ  khí  tiếp  tế  cho  chiến  trường  miền  Nam  vẫn
      thường  cập  cảng  Sihanoukville.  Bác  bảo  Bác  sẽ  cải  trang  làm  một  thủy
      thủ,  hoặc  giấu  Bác  trong  hẩm  tàu.  Bác  trình  bày  tiếp  phương  án  đi  vào
      Nam của Bác theo một kế hoạch rất tỉ mỉ...  Thật là thương Bác. Nhưng rồi
      cũng  như lần trước,  đồng  chí  Lê  Đức Thọ  phải  khéo léo  trì hoãn  và  hứa:
   217   218   219   220   221   222   223   224   225   226   227