Page 280 - nguoi anh hung chan dat
P. 280

Người anh hùng ch ân  đất                    281





     dục  ngoác  mồm  gào  thét  hạ lệnh  cho  Kissinger trở lại với  Hội  nghị  Paris,
    tiếp  tục  đàm  phán  về  Hiệp  định  hòa  bình,  chấm  dứt  chiến  tranh,  rút hết
     quân  Mỹ  ra  khỏi  miền  Nam  Việt  Nam,  nhanh  chóng  loại  trừ  hậu  hoạn,
     phi  tang  dấu  vết  tội  ác  trong  trái  tim  khối  óc  loài  người về  một  nước  Mỹ
     cường bạo vô  nhân.
          Hà Nội vẫn  ngẩng  cao  đầu.  Hà Nội  tang thương.  Hà Nội  nước  mắt.
     Hà  Nội  Khâm  Thiên  và  Bạch  Mai.  Hà  Nội  trái  tim  Tổ  quốc.  Hà  Nội  của
     Niềm  tin  và  hy  vọng!  Hà  Nội  vẫn  là  thành  phố  của  nghìn  năm  Thăng
     Long  -  Đại  Việt  anh  hùng.
           Nixon  gửi  thư  khẩn  cho  Chính  phủ  Việt  Nam  Dân  chủ  Cộng  hòa,
     đơn  phương  tuyên  bố  ngừng  ném  bom  từ  vĩ  tuyến  20  trở  ra  và  yêu  cầu
     phía  Việt  Nam  trở lại  bàn  đàm phán  Paris  để hai  bên  sớm  đi  đến việc ký
     kết  Hiệp  định  Hòa bình.

           Con  kền  kển  Hoa  Kỳ  gãy  cánh  trên  bầu  trời  Việt  Nam  sau  những
     buổi tiệc  tàn  mùa Noel  1972  khói bom  Mỹ khét  đen lời  thiện  thánh.

                                        ;ĩ;
           Từ  bên  kia  chỗ  dãy  nhà  dã  chiến,  chiểu  ngày  hôm  trước,  có  thằng
     bé  đầu  đội  mũ  rơm  chạy  về  phía  phòng  tác  chiến  Trung  đoàn,  tay  cầm
     chiếc  radio  nhỏ  của ba, vừa  chạy vừa  reo  mừng:
           -  Ba ơi, ba...  Mấy cô trong đài nói máy bay Mỹ bị bẳn  rơi nhiều lắm.
     Ba  dẫn  con  đi  nhặt  một  chiếc vê'  chơi  đi.  Con  muốn...
           -  Ôi,  con  trai.  Máy  bay  Mỹ  nó  cháy  hết  rồi.  Con  trai  ngoan,  gan  lì
     lắm,  tự  trốn  bom  để ba với mấy chú lo  đánh  máy bay Mỹ.  Giỏi  lắm!
           -  Con  muốn  ba đưa  con,  đưa  Hùng  đi  nhặt  máy bay Mỹ về  cho  em
     Quân  chơi  nữa.  Con  nhớ  em  Quân...
           -  À,  ừ, ba  sẽ  đưa con  đi về  Hà Nội gặp  mẹ và  em  Quân.  Nhưng mà
     phải  đợi  sáng  mai,  con  trai  à.  Còn  máy bay  Mỹ,  ba  chỉ  đưa  con  đến  chỗ
     nó  rơi  thôi,  nó  to lắm, và  dơ lắm,  không chơi  được.
           Mấy ngày sau, vào  một buổi  sáng gió  mùa, theo  những đoàn  người
     sơ  tán  kéo  nhau  về  Hà  Nội,  hai  cha  con  Nguyễn  Văn  Bảy  dắt  nhau  đi
     trong  ngổn  ngang  đổ  nát,  điêu  tàn,  nồng  nặc  mùi  thuốc  bom,  mùi  nhựa
     cây,  mùi bùn đất, vôi vữa, mùi khói khét, mùi của sự sống bị thối rữa. Một
     mùi  rất  Mỹ,  rất Nixon,  được hàng  nghìn  chiếc  máy bay từ  Mỹ tải  sang và
   275   276   277   278   279   280   281   282   283   284   285