Page 54 - nguoi anh hung chan dat
P. 54

LAI NHỮNG MÙA THU ĐÔNG


                               TRÊN ĐẤT BẠN




             Đ      oàn  30  học  sinh  Việt  Nam  chuyển  từ  trường  Hàng  không
                    số  3  vể  trường  mới  ở  một  sân  bay  có  tên  là  Bắc.  Ở  đây  tất
                    cả  học  viên  bắt  đầu  bước  vào  lớp  học  lái  máy  bay  thực  thụ.
       Theo quy trình  đào tạo, lớp của Bảy phải trải qua một khóa huấn luyện lái
       máy bay  sơ  cấp  với  loại  máy bay  cánh  quạt  có  tên  hiệu  là  J-18  -  sản  xuất
       tại  Trung  Hoa  đại  lục.
             Chương  trình  học  gồm  cả  những  môn  đã  học  và  những  môn  chưa
       học.  Trước  hết  là  nguyên  lý  cất  cánh  của  loại  máy bay  cánh  quạt  nẩy.  Sau
       đó  là  học  đến  cấu  trúc  kiểu  dáng,  cấu  trúc  máy  bay,  các  tính  năng,  đến
       trang  thiết  bị  -  kỹ  thuật  hình  thành  ra  chiếc  máy  bay hoàn  chỉnh.  Rồi  học
       và thực hành bay bằng máy bay mô  hình.  Học  thuộc  từng chi  tiết qua từng
       bài  giảng của  các  giáo  viên  bay và  được  thị  phạm  qua  từng  bài  tập.  Những
       câu  hỏi,  những  câu  trả  lời  và  những  mệnh  lệnh.  Người  cơ  hổ  được  “máy
       hóa”  một cách  thú vị.  Từng động  tác, thao  tác  phải thật chính  xác.  Nín  thở
       mà học.  Chỗ  nào  còn  nghi  ngờ thì  đã  có  Võ  Văn  Mẫn  bạn  hiển  giải  thích,
       kềm  cặp.  Ví  dụ  như  ngày  mới  vào  trường,  thật  sự  học  ABC  về  máy  bay,
       giống  như  dắt trâu  ra  đổng cày những  đường cày đầu  tiên  cho  thửa  đất  30
       chục  công,  thì  hôm  nay  coi  như  đã  cày  xong  được  một  công  rồi  vậy.  Tuy
       thấy ngán,  nhưng dẫu  sao  thì  cũng  đã  quen  dí-thá,  lái bên  nầy,  lật  bên  kia,
       khi  cẩn  thì  có  thể dỡ  chuôi  cày lên  mà  chạy theo  trâu,  chứ  không  phải  bỡ
       ngỡ  bàng  ngàng.  Các  từ  ngữ,  thuật  ngữ  kỹ  thuật  liên  quan  đến  máy  bay
       không làm Bảy ngơ ngáo  nữa,  mà đã nghe,  hiểu  một cách tự tin.  Kiến thức
       đã hình  thành  một cách lớp lang,  đúng trình  tự,  lô-gich,  chứ  không bạ  đâu
       bám đó  như buổi đầu.  Đầu óc ngày một sáng sủa ra,  mỗi lần lên lớp đã tìm
       được  cảm  hứng,  khi  thầy  gọi  tên  thấy  háo  hức  trong  lòng  chứ  không  còn
       e  sợ.  Thỉnh  thoảng  đã  có  được  điểm  7,  điểm  8,  chứ  không  phải  bị  zê-rô,
       hay  dưới  trung  bình  nhiều  như  hồi  mới  chân  ướt  chân  ráo  vào  học.  Như
       người  nhặt  đậu  từ  đất  bụi  bỏ  vào  chiếc  táo  to  đùng  dùng  để lường  lúa,  cứ
   49   50   51   52   53   54   55   56   57   58   59