Page 55 - nguoi anh hung chan dat
P. 55

56                         Trúc Phương






           từng  hạt,  từng  hạt  một,  chí  không  sờn  -  lòng  không  nản.  Chính  đức  tính
           kiên  nhẫn và  quyết  tâm  như  dao  chặt  cột  đã giúp  Bảy qua  được  đoạn khai
           thiên phá địa ban  đầu như ông cha ngày xưa lao khổ  nhọc  nhằn ngày đêm
           mở từng thước đất để có được cánh đổng xanh bóng sáo  diều, rộn tiếng trẻ
           trâu.  Cánh đồng đã hiện dần trước mặt.  Hãy cố mà cày!
                Đối với Bảy và  nhiều anh  em khác,  được học và được ôn lại các tiết
           học về  lịch  sử  hàng  không và  không  quân  thế giới  vẫn  thú vị  và  hữu  ích
           hơn,  say  mê  hơn  nhiều  các  môn  ngoài  chuyên  môn  và  ngoại  khóa  khác.
           Như một sự linh cảm tốt lành, hay một sự suy nghĩ bất chợt,  Nguyễn Văn
           Bảy  cảm  thấy tự  tin  hơn  khi  nghe  các  thầy giảng  vê'  sự  sáng  tạo  của  con
           người, vê' cách suy nghĩ tiếp  cận chân  lý khoa học.  Ví dụ như Newton  khi
           nhìn  thấy trái  táo  rơi  đã  tìm  ra  định  lý vê'  lực  hấp  dẫn  của  trái  đất.  Thật
           cao  siêu  và  cũng  thật  đơn  giản.  Cứ  miệt  mài  lao  động  người  ta  rốt  cuộc
          sẽ  tìm  ra  được  một  nguyên  lý  nào  đó  thiết  thực  phục  vụ  cho  cuộc  sống.
          Con  người  có  thể  sáng  tạo.  Mọi  nền  văn  minh,  mọi  thứ  khoa  học,  kỹ
          thuật  đều  do  con  người  trì  chí  mà  làm  ra.  Ai  cũng  có  thể sáng  tạo  được.
          Cứ  nghĩ  riết,  tìm riết  rồi  cũng  ra  một  cái gì  đó  có  lợi  cho  con  người,  cho
          Cách  mạng.  Bảy nhất  định  phải  học  tập  các  tấm  gương  sáng  tạo  ấy.  Nhất
          định  như  vậy.  Con  người,  trên  nguyên  tắc  lý thuyết:  Nó  có  thể làm  được
          tất  cả  cái  mà  bản  thân  con  người  cẩn.  Phải  học  cho  xong,  phải  làm  cho
          được  việc  mình  muốn  làm  để  mang  lại  lợi  ích  cho  Tổ  quốc,  không  phụ
          lòng mong mỏi của  Bác  Hổ,  của cha mẹ  ở quê nhà,  của anh  em  đổng đội.
          Cứ mỗi  môn  học là Bảy bắt cuộc mình phải có  thêm một  chút quyết tâm.
          Giọt  giọt  đẩy ống.  Mưa  dầm  thấm lâu.  Có  công  mài  sắt  có  ngày nên  kim.
          Phải  như  vậy.  Lạy  trời  chứng  rối  loạn  tiền  đình  hãy  buông  tha  cho  Bảy.
          Các  môn  học  khó  không  ngăn  được  Bảy  trở  thành  phi  công.  Nhất  định
          như vậy.  Đinh  đóng  cột  cho  một  lời  nguyền!  Đêm  đêm  Bảy tự  động viên
          mình như vậy trước khi  ngủ.  Nửa đêm thức giấc cũng tập  trung suy nghĩ,
          thê' nguyền cho chuyện học. Cứ thế thời gian trôi qua cùng ý chí, tấm lòng
          của đứa  con  miền  Nam chăn  trâu,  cắt cỏ,  đứng trục,  cày bừa,  mò  cua,  bắt
          ốc,  muốn  trở thành  một  anh  lái  máy bay  đưa  Bác  Hồ vê' thăm  quê,  thăm
          mộ  Cụ  Nguyễn  Sinh  Sắc  -  Thân  sinh  của  Bác  Hồ...
                Nghĩ  đến  đây,  bất  chợt  Nguyễn  Văn  Bảy  cảm  thấy  có  chút  áy  náy
          và  buồn  trong  bụng.  Số  là,  cái  lẩn  trước  khi  xuống  tàu  tập  kết  ra  Bắc,
          chỉ  huy  đơn  vị  tổ  chức  cho  mọi  người  trong  đơn  vị  được  đi  viếng  mộ
          Cụ  Nguyễn  Sinh  Sắc.  Họ  có  nói  cho  Bảy và  mọi  người  nghe  Cụ  Nguyễn
   50   51   52   53   54   55   56   57   58   59   60