Page 58 - nguoi anh hung chan dat
P. 58

Người anh  hùng ch ân  đất                    59






             Bảy mếu  máo  năn  nỉ  thầy tha thứ  cho vì cả đời chưa  hê' biết đi xe,
       chỉ  biết  đạp  xe  đạp  mượn  của  hàng  xóm  chạy  quanh  sân  lúa,  chưa  từng
       nghe máy nổ, ngửi thấy mùi xăng thơm là sướng muốn  điên  người,  thành
       ra tâm thần  bấn  loạn,  nên  mới  quên lời  thầy căn  dặn.
              May  quá,  thầy  chỉ  nghiêm  khắc  nhắc  nhở,  uốn  nắn  mà  bỏ  qua,
       không phạt.
             Thế là  theo  trình  tự:  lăn  bánh,  lên  ga,  đo  tốc  độ,  cất  cánh...  Vòng
       một,  vòng hai,  vòng ba, vòng bốn và hạ cánh...
              Cứ  thế  mà  Nguyễn  Văn  Bảy  cùng  thầy  bay  cho  đến  50  lần,  mới
       được phổ biến chuẩn bị bay đơn.  Thông thường, với học sinh nào bay giỏi
       thì chỉ  cần bay với  thầy hướng dẫn  khoảng 40  lần  là  có  thể bay đơn.  Anh
       trung  bình  thì  50  hoặc  60  lượt.  Còn  anh  kém  thì  hàng  100  lượt.  Sau  đó
       nữa...  thì  chuyển  sang  học  ngành khác vì  chi phí  đào  tạo  tăng  cao.
             Thầy giáo  nghiêm  túc  nói với  đám học trò  rằng:

             -  Số  vàng  nuôi  các  anh  ân  học  bằng  trọng  lượng  cơ  thể  của  mỗi
       người.  Nếu  các  anh  đã  không  thể  cố  gắng  được  thì  thôi,  sự  kiên  nhẫn
       của  trường  chỉ  có  giới  hạn.  Học  ngành  khác  cố  gắng  một;  học  ngành  lái
       máy bay chiến  đấu  phải  cố  gắng  đến  hai,  ba.  Phải  cố  gắng  lên!  Phải  khẩn
       trương lên!
              Rồi  ngày bay  đơn  mà  chàng  học  viên  nào  cũng  mong  đợi  đã  đến.
       Trông nó đến thì nó đến  rồi!  Ấy vậy mà có phải dễ dàng như người ta vẫn
       thường  nghĩ  đâu.  Cứ  băn  khoăn  lo  sợ lung tung lên  hết.  Nào  là  lo  không
       biết  có  nhớ  hết  các  tên  gọi,  tính  năng  của  từng  thiết  bị,  dụng  cụ.  Rồi  vô
       tuyến  điện  -  thông  tin  liên  lạc  lằng  nhằng  trong  đẩu  biết  có  nhớ  để  mà
       thực  hiện  từng  thao  tác.  Lên  được thì xuống có  được  không?  Lúc bay tập
       có  thầy  thì  cứ  cậy  vào  thầy,  bây  giờ  sau  lưng  -  chỗ  thầy  ngồi  chỉ  có  bao
       cát giữ thăng bằng.  Xương  sống lành lạnh.  Lo  sợ  cứ  từ  đâu  trong vô  hình
       kéo tới. Nhưng đã đăng ký, không để bị thầy mắn, bạn bè chê cười, không
       thẹn  với  bản  thân  mình  đường  đường  một  đấng  nam  nhi,  đành  phải  leo
       lên  và  chuẩn  bị.  Mồ  hôi  ướt  áo.  Rồi  cắn  răng  bình  tĩnh  dần  dần.  Và  mở
       máy.  Lăn  chầm  chậm  ra  đường băng.  Tăng ga  cho  tốc  độ  lên  dần  tới  con
       số  60  và  cự  ly  kỹ  thuật  buộc  phải  cất  cánh.  Và  bay...!  Hết  nửa  vòng  thì
       tâm  lý lo  sợ  dẩn  dần  được  thay thế cho  sự  lâng lâng thích  chí.  Những  dữ
       liệu,  thông  số  và  lời  thầy  dặn  lần  lượt  hiện  ra  mỗi  lúc  một  rõ  trong  đầu.
       Rồi  bắt đầu tự tin,  tuần tự thực hiện quy tắc,  quy trình bay.  Đến vòng thứ
   53   54   55   56   57   58   59   60   61   62   63