Page 52 - nguoi anh hung chan dat
P. 52
Người anh hùng ch ân đất 53
*
Hết môn, Bảy cũng có được một điểm cao hơn trung bình kém.
Với phương châm “lấy cẩn cù bù thông minh”, Bảy tập trung học tập
ngày đêm để không bị các bạn đồng học bỏ lại sau. Không có ai để nhớ.
Thật như là một ân huệ với Bảy lúc nầy. Không mất chút thời giờ nào
cho công việc thương nhớ ai hết. Một ba-lô rỗng, nhẹ tâng trên vai người
lính Không quân chân đất. Người ta hay nói đến tâm hổn đa cảm. Những
người mang tâm hồn ấy thường hay yêu đương, rắc rối. Lại hay suy nghĩ
vẩn vơ, hay làm thơ làm thẩn. Với Bảy thì tuyệt nhiên không có chuyện
trai gái lôi thôi. Chỗ nào anh em đem chuyện yêu đương, trai gái ra bàn,
Bảy chỉ biết nghe như nước chảy lá môn, trơn tuột, tâm hồn trấm tra trấm
trất, không nghe cái món quyến rũ đối với cánh đàn ông trai tráng kia nó
đọng lại giọt nào. Không phải Bảy không thích yêu thương, mà bởi vì Bảy
không có rảnh để nghĩ đến và chạy theo nó. Với lại, Bảy không phải đã
từng sợ đôi chân thiên lý mã bị quấn bởi huyền mao đó sao, không từng
cãi lại lệnh ông già để không phải cưới vợ đó sao, nên bây giờ dại gì Bảy
lại vô ý đút đầu vào dây thòng lọng. Bảy tự biết mình không có năng lực
và trí thông minh vê' việc học hành như bạn bè, nên phải tự biết thu vén,
sắp xếp cho tâm hồn mình gọn nhẹ, bớt rườm rà, dễ đi, dễ đến. Và chừng
mực nào thì Bảy cũng đã cố gắng theo kịp bạn bè, mặc dù điểm số không
cao, thường chỉ trung bình, còn có cả những môn trung bình kém nữa.
Nhưng các thầy rất quý tính chuyên cần của Bảy, động viên Bảy cố học,
đến một lúc nào đó sẽ đủ tự tin để cùng tiến như bạn bè. Trong các phần
học, Bảy thích nhất là học chiến kỹ thuật không chiến. Ngày xưa trên
ruộng, Bảy đã từng “đánh giặc” trên mặt đất. Bây giờ học cách đánh giặc
trên trời, thật là sướng. Bảy thầm nghĩ, dường như trời sinh ra mình là
để đi đánh giặc vậy. Nhớ chuyện đi bắn đổn hưởng ứng chiến dịch Điện
Biên, bắn xong, Bảy ngồi lại núp đạn, cho giặc bẳn thả cửa, sau đó đứng
lên, đủng đỉnh đi về nhà, được chỉ huy đơn vị khen là sáng kiến. Lại đi
đón giặc tháo chạy, thấy giặc ở xa, không bắn vì tiếc đạn - cũng được chỉ
huy khen. Bảy có cảm giác mình có “năng khiếu” đánh giặc. Bây giờ học
bài bản, chiến kỹ thuật đánh giặc trên không, biết đâu mai kia Bảy lại có
sáng kiến gì đó nữa thì sao. Ráng học, rồi sẽ có dịp thi thố tài năng, bản
lĩnh với địch thủ thật của mình. Một thằng chân đất mà trèo lên được
máy bay để lái và trực tiếp bóp cò súng bắn rơi máy bay địch thì có gì
thích bằng. Nghĩ đến đó là Bảy sướng nôn ruột, nhưng chỉ sướng một
mình, không dám nói ra, sợ bạn bè cười. Không khéo sẽ có người nói:

