Page 61 - nguoi anh hung chan dat
P. 61

62                         T rú c Phương





       mười  chống một.  Nguyên tắc  căn bản là phải khống chế cho  được kẻ thù,
       phải  gấp  6,  gấp  5,  gấp  4,  chí  ít cũng phải gấp  3  quân  địch.  Làm bị thương
       10  ngón  tay  không  bằng  chặt  đứt  lìa  một  ngón.  Cầm  chân  10  sư  đoàn
       không  bằng  diệt  một  sư  đoàn.  Cố  tránh  những  trận  đánh  tiêu  hao,  vì
       quân  ta  sẽ  thua  nhiều  hơn  thắng  hoặc  hòa.  Dù  lực  lượng  ta  có  ít  hơn
       vê'  toàn  cục,  nhưng  ở  mỗi  trận  đánh  phải  có  ưu  thế tuyệt  đối.  Né  tránh
       cường  điểm,  tấn  công yếu  điểm...

             Riêng  về  không  chiến,  các  thầy  vận  dụng  các  luận  điểm  của  Chủ
       tịch Mao mà cho ra chiến thuật: Y duy tua sẩn sư sư chủ -  có nghĩa là một
       khu  vực,  nhiều  tầng,  tứ  tứ  chế.  Hay ba  người  (số  2,  số  3,  số  4)  phải  bảo
       vệ một người  (số  1).  Cứ thế quẩn đi quần lại với những bài học kinh  điển
       vể cách  đánh  của  Không quân  Trung  Quốc trong  chiến  tranh  Triều  Tiên.
             Kế đến  là  học  bay  mô  hình.  Cẩm  mô  hình  máy bay,  biểu  diễn  bay
       trên  sa bàn,  miệng phải  đọc thuộc lòng và chính xác tên  gọi từng thao  tác
       một,  đến  hệ  thống  thao  tác,  quy  trình  kỹ  thuật  bay.  Tối  ngày  lảm  nhảm,
       ngồi  đâu,  đi  đâu,  làm  gì  cũng  nói  -  trừ  khi  ăn.  Có  anh  trong  mơ vẫn  mê
       mớ như mình  đang  cặm  cụi  học,  hay đang trả bài  cho  thầy giáo.



             Phải  bay  cùng  thầy  giáo  từ  40  vòng  đến  60,  hoặc  80  vòng,  cho  đến
       khi bay đơn  một  mình không có  thầy giáo  bay kèm.

             Chưa  hết,  trước  khi  bay  đơn,  các  học  viên  phải  học  nhảy  dù  trên
       máy  bay  hai  tầng  cánh.  Thật  là  hồi  hộp  đến  hãi  hùng  cho  lượt  nhảy  đầu
       tiên.  Trên  chiếc  máy bay  chở  7  học  viên,  lượn  vòng,  địa  điểm  nhảy  phải
       đúng vào chữ “T”  màu trắng dưới  đất.  Phải  nhảy vào  đó  mới  đạt yêu cầu.
       Có  người  nhảy tới  hàng  chục lượt vẫn  chưa xong bài  thực  tập.
             Khi  thầy  giáo  huấn  luyện  ra  lệnh  thì  phải  nhảy  ngay  lập  tức.  Ai
       chậm  chạp  hoặc  e  sợ thì  sẽ bị xô  ra,  hoặc  đạp xuống ngay,  không cần học
       viên  phải  chuẩn  bị  tinh  thần.  Cứ  rơi  ra,  thậm  chí  rơi  tự  do  một  lúc,  dù
       mới  tự  động  bung  ra.  Ruột  gan  lộn  tùng  phèo,  mặt  xanh  như  đít  nhái,
       miệng  mồm  há  hốc vì  sợ.  Phải  một  lúc  sau  đó,  ý thức  lại việc  mình  làm,
       các  anh  chàng  mới  bắt  đầu  cảm  thấy bớt  sợ  hãi  và  dần  lấy lại  bình  tĩnh.
       Tiếp đến là niềm cảm hứng lâng lâng làm thay đổi trạng thái tâm thần. Và
       cảm  giác  lạ,  hào  hứng  mới  bắt  đẩu  tăng  dần  lên  với  chút  thi  vị  khi  thấy
       mình  bay tuốt  trên  tầng  cao  như  cánh  đại  bàng...  Riêng  Nguyễn  Văn  Bảy
       thì  trong giây phút lạ  lẫm  ấy tự  nhiên lại  nhớ  đến  cảm  giác  nhảy cẩu  khỉ
   56   57   58   59   60   61   62   63   64   65   66