Page 63 - nguoi anh hung chan dat
P. 63

64                          Trúc Phương
           T



         tiên  sau  khi  cho  máy bay cất  cánh.  Tốc  độ  phi  thường!  Khi  cất  cánh,  Bảy
         nhớ  là  thân  hình  mình  ngã  giật  vào  thành  ghế phía  sau  lúc  máy bay  đột
         ngột  tăng  tốc.  Toát  mồ  hôi!  Sợ  thầy  giáo  bắt  “phốt”  mình  vừa  mất  bình
         tĩnh.  Không  ngờ chính lúc  lo  sợ thì thầy lại hỏi:
              -  Sân bay đâu?
               -  Dạ...  không thấy.  Dường  như...

              Vừa  trả  lời  chưa  kịp  xong  câu  hỏi  của  thầy thì  Bảy  nhìn  thấy  sân
         bay  ngay  dưới  cánh.  Ý  là  đã  được  thầy  giáo  thị  phạm  cho  nhiều  lần
         mà  vẫn  chưa  thông  thạo.  Nhưng  Bảy  vẫn  không  thấy  trở  ngại  nhiều
         vì  những  bối  rối  có  tính  kỹ  thuật  ban  đẩu  bởi  tin  có  thầy  bên  cạnh.
         Có  điều,  cái  phiền  muộn  và  gây  thất  vọng  nhất  cho  bản  thân  Bảy  là
         những  cơn  rối loạn  tiền  đình.  Bay được  mấy mươi vòng với  thầy,  chuẩn
         bị  chẳng bao  lâu  nữa  sẽ  được bay đơn,  thì không ngờ cái bệnh  ác  nghiệt
         khó  ưa  kia lại  nhớ  chủ,  trở về.  Cái bệnh  tưởng  là  ti  ti kia  không  ngờ lại
         rất  đáng nguyền  rủa với  người học lái máy bay đến vậy.  Đúng là oan  gia
         ngõ  hẹp!  Bảy  cứ  bị  nôn  mửa  mỗi  lần  lên  máy bay.  Nhiều  đồng  đội  của
         Bảy còn tệ hơn,  cứ mở máy nghe mùi xăng là cồn cào  ruột gan rồi ói.  Ói
         đầy  ra  sàn  máy bay.  Thật  là  coi  không  được  tí  nào.  Phi  công  gì  mà vượt
         không  qua  được  những  cơn  rối  loạn tiền  đình,  thua  cả con  dán,  con  dế?
         Bất  giác  Bảy muốn  cầm  búa  mà  đục vô  trán  của mình,  loại  cái  ‘con  tiền
         đình  quái  ác”  ấy  ra  ngoài  coi  hình  thù  nó  ra  làm  sao  mà  bướng  bỉnh,
         cứng  đầu,  tác  oai,  tác  oái  đến  như vậy?
               Thật  là  nản  chí.  Có  những  lúc  Bảy  buồn  vì  nghĩ  rằng  mình  sẽ  bỏ
         cuộc.  Anh  em,  đồng  đội  xúm  lại  động  viên  nhau.  Võ  Văn  Mẫn  lúc  nào
         cũng bên  cạnh  Bảy,  ân  cần  động viên bạn:
               -  Cố  không  nhớ  đến  nó  nữa.  Ráng  lên,  đừng  để  công  học  hai  năm
         nay bỏ  biển.  Phải  dùng phương  pháp  định  thẩn.  Cứ  nói  tới,  nói  lui,  nghĩ
         tới  nghĩ  lui  mỗi  một  điểu:  “Tôi  không  sợ  ói  nữa.  Không  có  gì  ngăn  cản
         tôi  vượt  qua  cái  việc  bé  mọn  như  trẻ  con  uống  thuốc  Tàu  này”.  Cứ  thế
         mà  tập.  Không  có  việc  gì  khó,  chỉ  sợ  lòng  không  bển.  Cố  lên  để  không
         phụ  lòng  Bác  Hổ  đã  dặn  chúng  ta trước lúc lên  đường.  “Các  chú hãy học
         lái  cho  giỏi  để mai  kia  còn  lái  máy bay  đưa  Bác  về  Nam  thăm  đồng  bào,
         quê hương trong  ấy...” Nhắc đến  Bác Hồ là tự dưng Bảy muốn  khóc.  Nuốt
         nước  mắt,  thể  trong  lòng  nhất  định  phải  bay  cho  được.  Nhất  định.  Đưa
         nắm đấm,  đấm vào  đầu.  Thà chết  chứ  nhất  định không bỏ  cuộc!
   58   59   60   61   62   63   64   65   66   67   68