Page 62 - nguoi anh hung chan dat
P. 62
Người anh hùng ch ân đất 63
cao 3-4 mét ngày xưa mỗi lẩn tắm sông nô giỡn, nghịch ngợm. Anh nào
không biết xuôi hai chân thì bị chìm luôn vì đau bụng dưới. Anh nào quờ
quạng lặn lại chỗ chị em thì bị đè đẩu chết ngộp... Cười. Thật là sướng,
cũng là mắc cỡ một mình khi quên mất việc điều khiển cho dù bay trúng
mục tiêu. Không quan trọng. Lần sau thì tha hổ mà điều khiển. Rơi xuống
đất. Thu dù lại. Vui đến chưa từng. Một việc kỳ thú. Càng học càng khám
phá ra nhiều điều thật thi vị về cuộc sống trước đó của những anh chàng
phi công gốc ruộng trọi lỏi củ co, hay bận quẩn rách đáy, luôn cưỡi trâu,
cẩm sừng bò, nhí nhô nhí nhắn, con của những người nông phu tay lấm
chân bùn một nắng hai sương, vậy mà bây giờ cũng điệu đàng ngồi lên
buồng lái để lái máy bay hiện đại, bay tít tận trời. Rồi còn nhảy dù cho
thân thể bay giữa không trung nữa chứ. Thật lạ lùng. Không tả được,
nhưng biết là sướng đến vô cùng!
Sau đó là thay đổi khoa mục theo chương trình huấn luyện, lại bay
thực tập trên máy bay phản lực cùng thầy. Lần đầu tiên ngồi lên chiếc máy
bay MiG-17, Nguyễn Văn Bảy có cảm giác như ngồi trên cái thúng trôi lều
bều giữa biển hay giữa sông vậy. Nó chông chênh, tròng trành chẳng khác
ngồi trong chiếc xuồng con ở quê Bảy mùa nước nổi tràn đồng. Dẫu sao
thì cũng đã bay trên J-18 và K 56 rồi, tuy hơi sợ, nhưng chỉ số tự tin lẩn
nầy cao hơn. Lại có thầy giáo ngồi sau. Sai trật gì thì thầy điểu chỉnh, bổ
khuyết cho vài ba lẩn, ắt sẽ làm được. Hồn phách không tan, không hợp
như hổi tập bay đơn lần đầu trên chiếc phi cơ J-18.
Cứ thuộc làu làu bài học: mở máy, lăn, nâng bánh trước, rời đất, thu
càng, vòng một, vòng hai, vòng ba, vòng bốn, vòng trái, vòng phải... Rổi
giảm tốc độ, thả cánh tà, hạ cánh, tiếp đất, phanh...
Với J-18, hay máy bay thực hành K56 thì chỉ cần vận tốc 60-70km
là cất cánh được. Với phản lực-cụ thể là MIG-17-thì phải 200km/giờ mới
được phép cất cánh. Và các chi tiết, dụng cụ, thiết bị, thao tác kỹ thuật
nhiều đến dày đặc, nhưng phải thuộc, phải biết, và đòi hỏi cao nhất là phải
hiểu và điểu khiển một cách có hệ thống theo một phương pháp lô-gich
khoa học, chứ không đụng đâu nhớ đó rồi thao tác bừa được.
Rồi “cái thúng”, “chiếc xuồng con”, cũng bay lên được. Lẩn nẩy thì
nổ máy không buông cần lái vỗ tay như lần trước. Nhưng nhìn thấy đồng
hồ độ cao quay vùn vụt mà giật cả mình. Vẫn không thoát khỏi cảm giác
quýnh quáng, hồi hộp, tay chân lóng ca lóng cóng trong những giây đẩu

