Page 94 - nguoi anh hung chan dat
P. 94

Người anh hùng ch ân  đất                    95





            thoảng lại ngừng bay để huấn luyện bổ  sung.  Buồn.  Không khí có  phẩn  u
            ám trong  những lúc  như vậy.  Không  một bài  nhạc,  một bài thơ nào  được
            hát lên,  được  đọc  lên  từ  miệng  các  chiến  sĩ.  Nụ  cười  cũng  đi  vắng.  Cũng
            chính trong những lúc  khủng hoảng  cùng cực như thế nầy thì  những  câu
            thăm hỏi ân cần từ Bác Hồ qua các bức thư hay gọi điện là liều thuốc tinh
            thần,  nguồn  động viên  có  sức lay động đến tận tâm  can  những người lính
            chiến  đấu  trên  không  như  Nguyễn  Văn  Bảy và  toàn  thể  anh  em  chiến  sĩ
            trong đơn vị.  Ai cũng tâm  niệm rằng giai đoạn  “bĩ cực”  rồi cũng sẽ qua đi
            bằng  sự  phẩn  đấu,  trưởng  thành  từng  ngày  của  đơn  vị,  để tất  cả  đều  lập
            công, tất cả đểu xứng đáng với tình yêu của Bác và đổng bào dành cho lực
            lượng  Không  quân  non  trẻ.
                 Anh em  thường  dặn  nhau bằng một  câu có  hình tượng  dân  gian  để
            truyền  đạt và biểu  thị  quyết tâm  trưởng thành  của từng  người:  Thằng phi
            công lên  trời  giống như  quạ vào  chuồng lợn.  Phải quan sát thật kỹ, không
            bỏ  qua một khắc, một giây nào  đối với không gian xung quanh bên  ngoài
            và  giữ  liên  lạc  cho  thật  tốt  với  lực  lượng  dẫn  đường  từ  mặt  đất.  Muốn
            thắng  địch  thì  phải  huy  động  hết  năng  lực  của  các  giác  quan  để  có  một
            trực  cảm  thật  tốt  mà  xử  lý  tình  huống.  Phải  làm  một  con  quạ  thật  tinh,
            trước khi  trở thành  một con  đại bàng!
                 Chưa  hết,  họ  còn  phải  gặp  và  trao  đổi  thường  xuyên  với  lực  lượng
            mặt  đất,  phải  hiểu  nhau  như  có  thẩn  giao  cách  cảm  để có  thêm  năng lực
            thẩm  nhận  thông  tin,  hiểu  nhau  trước  khi  nói  hết  những  câu  mật  hiệu,
            khẩu  ám,  nhằm xử lý nhanh chóng trong khoảnh  khắc  quan trọng,  có  khi
            quyết  định  cả  sự  thành  bại  cho  một  trận  đánh.  Đám  phi  công  của  Bảy
            phải  thành  thật  nhận  với  nhau  rằng,  một  khi  phi  công  bước  lên  máy bay
            thì  như  anh  mù,  phải  nghe  sự  điểu  động  dưới  mặt  đất,  từ:  lệnh  cất  cánh,
            độ cao, hướng bay, bám  độ chênh chiến thuật; mục tiêu bên phải, bên trái,
            phía  dưới, phía trên,  địch  cách  bao nhiêu,  dự tính  của chúng như thế nào,
            bọn cường kích, bọn tiêm kích, bọn hỗ  trợ, trinh  sát,  gây nhiễu v.v...  Chưa
            thấy địch  thì phi công  còn  tiếp  tục  được  dẫn  đường  cho  tới khi  nhìn  thấy
           địch.  Và  khi  địch  xuất  hiện  thì  đến  lượt  Biên  đội  trưởng  trọn  quyền  chỉ
           huy,  phi  công  tự  mình vào  trận, xử  lý tình  huống,  độc lập  tác  chiến,  phát
           huy bản  lĩnh  cá  nhân;  khi  cần  thiết  lắm,  hoặc  rơi vào  tình  thế nguy kịch
           thì  mới  liên  hệ  mặt  đất  trợ  giúp  thông  tin  nhằm  hóa  giải  kịp  thời  tình
           huống khẩn  cấp  lúc lâm trận  để cho  ra kết  quả khả  thể nhất.
   89   90   91   92   93   94   95   96   97   98   99