Page 96 - nguoi anh hung chan dat
P. 96
Người anh hùng ch ân đất 97
định chủ quan, dễ dãi, thiển cận: “Ta thì phải thắng, địch thì phải thua”-
theo cách anh hùng luận siêu hình, bế tắc và khiên cưỡng của căn bệnh
quan liêu.
Riêng với Nguyễn Vần Bảy thì chiến thắng vẫn còn ở phía trước...
như thể là xa thật xa. Xuất kích đã hơn 50 lần rồi mà Bảy vẫn chưa hạ
được tên giặc trời hung hăng nào của Mỹ. Một sự thách thức chưa thể
vượt qua, hay không thể vượt qua!? Có lẽ nào Bảy thật sự vô dụng đến vậy
sao? Tại mình là nông dân dốt nát - 7 ngày học 7 lớp phải không? Hay tại
cái gì, tại làm sao mà Bảy vẫn trơ ra như cây đu đủ đực không ra hoa trái
gì hết? Mỉa mai làm sao. Kêu trời cũng chẳng ích gì. Lãnh đạo, chỉ huy
cũng đã nói hết lời với Bảy rồi. Bạn bè đồng đội cũng đã bóp óc suy nghĩ
và nói đến khô nước miếng vì Bảy. Thôi thì, thử tìm niềm vui khác xem
sao? Chưa biết chừng qua bước ngoặt nầy cuộc đời lại tốt, giống như cây
cằn được tưới nước vun phân. Nghĩ là làm. Bảy âm thầm tâm sự riêng với
Mẫn để Mẫn biết được câu chuyện hệ trọng và có phần ly kỳ, giật gân nẩy
sau đêm hai anh em cùng ca trực.
Người phụ nữ từ những giấc chiêm bao hiếm mọn đi ra. Cô gái
ngày xưa của Bảy phải hờn lên dỗi xuống bao nhiêu lần vì bận việc quân
mà quên khuấy chuyện hẹn hò, đã mỉm cười thật tươi khi Bảy đặt vấn để
se tơ kết tóc, trăm năm trong bức thư vừa gởi đi từ tháng trước. Bảy tự
ca thán mình: thật đáng trách. Đánh giặc đã chẳng ra ôn gì, có người yêu
mà cũng bỏ bê chẳng biết chăm chiều. Phải tu bổ lại tâm hổn, cho đầu óc
sáng láng lên mới được.
Vào giờ ăn sáng, Nguyễn Văn Bảy vỗ tay kêu mọi người im lặng để
nghe tin quan trọng. Rổi Bảy đưa tay chào kiểu nhà binh, thông báo tin
giật gân cho đồng đội nghe, khiến không ít người bị một vố bất ngờ:
- Nghe đây, nghe đây! Thằng Bảy Cao hôm nay có chuyện quan
trọng muốn thông báo với mọi người!
- Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?
- Cưới! - Bảy nói với các bạn trong khu quân trại của phi công.
- Mầy vừa nói gì?- Người bạn nghe mà chưa tin là thật, hỏi lại.
- Cưới!
- cưới!?

