Page 97 - nguoi anh hung chan dat
P. 97

98                         T rú c  Phương





            -  ừ.  Cưới  vợ  lấy  hên.  Cưới  lấy  tinh  thần  để  quyết  đánh  thắng  tụi
      nó.  Một  năm  rồi, không một trận  nào  coi được.  Phải  thay đổi xem có vận
      may không?

            -  Cũng  hay.  Làm  đi!  Từ  lâu  khu  tập  thể  nhà  binh  không  có  mấy
      cuộc vui.

            -  Nhưng  quan  trọng  là  cưới  ai?
            -  Thì  Niên,  cô  gái  đồng  hương  của  ổng  chứ  còn  ai  vô  đây  -  Mẫn
      tham  gia.
            Vậy  là  người  báo  cáo  với  Chi  bộ,  Đảng  ủy,  người  báo  cáo  chỉ  huy
      Tiểu  đoàn,  Trung  đoàn,  người  lo  hậu  cẩn,  tiếp  tân,  khánh  tiết,  chủ  hôn.
      Đến giờ chót, báo động, Bảy phải lên máy bay xuất kích,  người bạn còn lại
      dưới  đất  phải  chở  cô  gái  người yêu  của  Bảy vừa  từ  Hà  Nội về  Hải  Phòng
      -  đi  đăng ký kết hôn  giùm.  Vui.  Ai  cũng cười và vỗ  tay cổ vũ,  chúc  mừng
      cho  người  đổng đội  quê Nam  Bộ.
            Cưới  vợ  phải  cưới  liền  tay  Dù  không  đúng với  hoàn  cảnh  xưa  trai
      khó  đi  cưới vợ nghèo,  phải  đợi  đến  hai  ba  năm  mới  được  đưa vợ về  nhà,
      làm  rể đến  bở  hơi  tai  mà  vẫn  chưa  cầm  được  cái  tay  áo  của vợ  sắp  cưới,
      cứ nơm  nớp sợ phía bên đàng gái đổi ý, chạy đâu ra tiền  để mà đi cưới vợ
      khác,  nên gặp  dịp là phải.cưới liền,  cho  chắc  ăn.  Vậy là đúng chiều ngày 8
      tháng 4  năm  1966,  lễ  cưới  được tiến  hành.
            Vừa giới thiệu lý lịch,  thành tích  của cô  dâu chú rể,  đọc lời hứa hẹn
      của  đôi  tân  lang  và  tân  giai  nhân  trong  trang  phục  ngày  thường  với  nụ
      cười  còn  ngượng  nghịu,  vừa  kịp  mời  quan  khách  dùng  trà  với  bánh  kẹo
      thì còi báo động lại vang lên.  Máy bay địch xuất hiện  trong tầm xuất kích.
      Chú  rể  chưa  bắt  tay  chào  hỏi,  cảm  ơn  quan  khách  giáp  lượt  thì  đã  phải
      chia tay vội mọi người theo mệnh lệnh.  Dù biết trước là hôm nay Bảy vào
      ca  trực  chiến,  nhưng  cố  dâu  cũng  không  khỏi  ngỡ  ngàng,  hẫng hụt  trong
      giây phút  chia tay đột ngột.  Không kịp  nói lời nào.  Chỉ  một cái vẫy tay và
      một  nụ  cười  thật  tươi  của  chàng  phi  công  để lại  cho  người  vợ  vừa  cưới
      chưa  được  30  phút  của  mình.  Mọi  người  cùng  cô  dâu  nhìn  theo  chiếc
      bóng  mất  hút  của Nguyễn  Văn  Bảy.  Sau  đó  là tiếng  máy gầm  cho  lượt  cất
      cánh vào buổi chiều hôm của chàng rể cùng anh em trong Biên đội.  Đúng
      là  đám  cưới  thời  không  chiến  trên  đất  Bắc.  Một  kỷ  niệm  khó  phai  trong
      đời  chiến  binh.  Vài  chục  nụ  cười,  vài  câu  chúc  tụng  thật  ngắn  gọn.  Mấy
      hớp  trà  Thái  Nguyên,  vài  hơi  thuốc  Sông  Cẩu,  Điện  Biên,  với vài  cái  kẹo
   92   93   94   95   96   97   98   99   100   101   102