Page 23 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 23

IV


                    Cuộc  kháng  chiền  của  dân  tộc  ta  cỗ  ỉúc  đã  được  gọi ỉà
                một cuộc  khảng  chiến  thần  thánh.  Không phải  chuyện  chữ
                nghĩa.  Đó  là  muốn  nhẳc  nhở  lại  thời  thơ  ấu  của  xã  hội
                nhưng  các bộ lộc, thời  truyền thuyết anh  hùng văn hỏa  nước
                ta,  thời  sử  thi.  Nhắc  lại  xưa,  đồng  thời  khẳng  định  na y:
                sự  nghiệp  chiến  đấu  của  dàn  tộc  la  cũng  là  một  sử  thi.  Các
                bậc  chà  anh  hiện  nay  đầu  tóc  đã  trẳng  xóa,  thử  nhìn  lại
                cuộc  đời  mình  non  nửa  thế  kỷ  qua ỉ  cỏ  phải  các  bậc  đã
                sống  một  cách  thật  đây  đủ,  thật  sâu  xa,sống  vời  trọn  vẹn
                ỳ  nghĩa của  từ  nảy,  tất  cả  thiên  sử  thi  căng  thẳng  như  một
                bi  kịch  sếchxpìa  nhưng cũng  có  túc  bù  lại  bằnq  một  nụ  cười
                Ba  Phi ?  Các  bậc  chắc  không  khỏi  ngạc  nhiên  sao  súc  mình
                lại  cỏ  the  làm  được  như  vậy ?  Chịu  đựng  được  như  vậy ?
                    Một nhu  câu, xin phép gọi  là «nhu câu  sử th i»  trở thành
                tự  nhiên  trong  lỏng  người:  không  động  đến  thì  thôi,  động
                đen  thì  y  như  phải theo phong  cách  sử  thi.  Môi  con  người
                ỉà  một  bộ  sử.  Mỗi cỏ  cầy,  miếng  đất  cũng  tà  một  pho  su.
                Binh  thường  tất  cả  nhưngcãng  anh  hùng  lất  cả.
                    Chẳc không phải  khổng  duyên cờ mà trong tuyền tập này
                rất nhiêu  bài  thơ,  bài  văn  không chịu  hạn  chế  mình  trong
                một khoảnh thời gian hẹp, mà cứ  như muốn bao trùm cả mấy
                mươi  năm,  có  khi  cả  những  ntíin  trước  Cách  mạng,  hoặc
                xa hơn nữa.  Không  phải  đơn  thuần  ỉà phân  tích  xã hội theo
                chủ nghĩa lịch sử và trong điều kiên tịch sử cụ thề của phương
                pháp sáng  tác  ngáy nay.  Thời gian đã thành  một yếu  tố nghệ
                thuật  quan  trọng  của  thi pháp.  Thời  gian  ấy  ở  đáy  là  thòi
                gian sử thỉ «Đòng Tháp M ười» của Nguyễn B ỉnh,« Gửi Tháp
                Mười  yêu  dấu»  của  Dương  Linh,  «Nhớ  em  người  nữ xung
                phong »  của  Vù  Tuấn  Khanh,  «Hăy  đ£n  quê  tôi»  của  Công

                22
   18   19   20   21   22   23   24   25   26   27   28