Page 256 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 256
Một hôm em đang ngoi dệt iỉ.ia, mẩ đang nẳni trên vổng
xem thơ Lục Ván Tiên thì cậu Sáu rón rẻn bưỏ’c vào. Im
lặng hồi làu, cậu Sáu nổi nhỏ vói mả : «Cháu Hai đã hy sinh
rồi, chị ạ! Tối nav đong bào sẽ làm lễ truy điệu cháu». Nghe
tin đổ, em tối tăm mày mặt. Em khóc lỏn lên. Nhưng mả
thì lặng lẽ, cắn chặt hai hàm răng, mỏi mả run run. Nhưng
mrỏc mắt thì giàn giụa tuồn xuống hai gò má khô khan. Em
tưởng đủu mả sẽ ngất đi. Nhưng không, má cử ngồi im như
pho tưọTLg, nưỏ’c mắt cử trào ra như nưỏ c mội (1). Má khỏe
không rạ tiểng như thế không biết bao lâu, mả đứng lên lấy
khăn lau nưỏc mắt, em thẩv mặt má tái xanh, mả bảo câu Sáu :
« Xác nó đê đâu ? Cậu dẫn tôi đến thấy mặt nó lần cuối
cùng ». Roi mả quay lại dặn em : « Con ở nhà, gài cửa lại
cho can thận ». Mả lặng lẽ đi rà đưòng như một cái bỏng.
Em cài cửa, vụt chạy theo mả và cậu Sáu. Đến nhà bác Năm,
xác chị Hai đặt trên bộ ván giữa nhà, bà con xúm quanh đằy
chật sàn, chật cả một quãng đưÒTỊg. Bàn tay gầy guộc của má
vuốt tóc chị Hai, rồi vuốt đôi mắt đò' đẫn của chị đã đứng
tròng. Bác Năm, bác Tám đến khuyên mả đừng buồn. Mả
đắp mặt cho chị Hại bằng chiếc khăn của mả rồi mảnỏị với
mọi ngưòỉ : « — Tòi tiếc tôi đă già ròi không đẻ đưọ-c nữa.
Không còn đưa con trai nào đề báo thù cho nỏ ». Cái chết
của chị Hai làm em đau đón vô cùng. Hồi nào còn hai chị
èm hủ hỉ vói nhau, chị chị em em, sỏin tối vui buồn cỏ nhau,
che chơ cho nhau. Bây giờ chị mát đi, một mình em tro’ troi
bên cạnh mẹ già, cảnh nhà thật là hiu quạnh. Em càng
thương càng nhỏ’ chị bao nhiêu em càng căm thù chủng nó
bấy nhiêu. Mả vốn đẵ ít nói, sau khi chị Hai chết mả càng
im lặng nhiều hom. Cuốn tho’ Lực Ván Tiên ít khi ròi bàn
tay của má. Mả bắt đầu di xóm rät 111 i'.'U. cỏ khi đến khuya
mỏi về. Em ở nhả một mình sợ quả, cử ngồi thức mại chờ
má về em mỏi dám di ngủ. Chắc má thương nhố* chị Hai mả
buồn đi xóm trò chuyện cho vui, nôn em cũng không hỏi mả
0 ) N iró -C từ mạạh ựào ra.
24%

