Page 261 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 261
ehẵng bao giờ cỏ rẵn. Qna bao nhiêu trận bom rồi, nhà chị
cỏ lần bị cháy, bị đỗ, nhưng hàm hố của chị vẫn vững vàng.
Một đàn con của chị sáu dứa, đứa nào cung mập mạp, cũng
xinh xắn. Ai thấy cũng khen. Chị chỉ cỏ một khuyết điềm
là việc họp xóm, họp ấp chị đi rất thất thường, lioặc xin
vắng mặt, hoặc đi trễ, hoặc đang họp thì xin về.
— Nhà tồi con đông, tôi đi muộn.
— Nhà tôi con đông, dứt đi không đưọ’c !
— Nhà tôi con đông, cho tôi xin về trước.
Tháy chị lúc nào cũng viện lỷ do là con đông, có người
hỏi đùa
— Lúc thì con đông, lúc thì đông con, vậy thì đẻ làm gỉ
cho dữ vậy ?
Chị vui tinh và cĩmg hay nói trây, chị nỏi trả lại:
— Con tôi nò nằm ỏ’ trong bụng hảng đàn đây nè. Mỗi
lần nhà tôi về, từ trong bụng tôi, nỏ «dạ» rân lên, nghe má
phát mệt !
Thấv chị đỏng con, chồng lại đi công tảc xa, bà con
trong xóm ai. cũng thượng chị, không ai nỡ khật khe vói
chị. Phần chị như đề bù lại khuyết điềm đỏ, mọi nghị quyết
của cấc cuộc liọp, chị đều làm tròn.
ChỊ càng đẻ càng nở nang và ngày càng đẹp ra. Ngưò’i
ta tưởng chị là gái một con.
Từ ngày đòi nhà ra khỏi vưò’n, đã vất vả, chị càng vất
vẵ hon và mỗi ngàv mỗi gay đi. Trực thăng ngày nào cũng bắn
đôi ba lần, bọn phản lực lại Ô đến hò bo.m trộm. Chị không
dảm đế con ỏ’ một nhà. Ngôi nhà lern ỏ’ bòc kinh, chị dơ đi
và cất ra thành hai cải nhỏ. liai cải cách nhau khoảng hai
tầm đất. Mỗi nhà cỏ ba loại hầm. Một cái hầm ngay tại nhả,
vách nhà là vách đất, đễ chống hom bỏ trộm ban đêm, một
cải hầm chong trực thăng và một cái hầm chống bom của
264

