Page 361 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 361
mảnh đất thẩm ưỏ’t mồ hởi làm cho đồng lúa ngày đêm mủ a
hát nầy, mối tình trong trắng, chân thành tha thiết đã đến
vỏi Lập và Hoa.
' Tháy Hoa yên lặng, mải miết hưỏ’ng về ruộng lủá>
Lập trân trọng nhìn vào mắt Hoa, cặp mắt ỏng ảnh màu
xanh của lúa. Nắng trong những ngày lao động làm da mặt
Hoa ửng hồng, chắc khỏe. Ong tay áo vo lên một đoạn, vô
tình đê lộ sự cách biệt màu sắc thành ngan giữa bàn tay
sạm nắng với cánh tay vốn cố làn da trắng mịn của Hoa.
Một cảm xúc vừa thương vừa kinh trọng nồi dậy mãnh liệt
trong lòng Lập. Lập càm bàn tay Hoa nâng niu vuổt nhẹ.
Bốn nốt chai nham nhám cộm lên khi Lập sò’vào lòng hàn
tay Hoa mảt mịn. Lập thì thào :
— Em Hoa, bàn tay em...
Hoa cưò’i hồn nhiên :
— Bàn tay đen thui, chai cứng, xấu xỉ như ma lem
phải không ?
Lập cirởp lời :
— Không !
Hoa đọc đưọ’c sự chân thật trong hai mắt chóp nhanh và
cặp môi hơi giật của Lập. Tự nhiên hai bàn tay của Lập và
Hoa siết chặt lẩy nhau. Hoa sung sướng giữ yên tay mình
trong tay Lập, đầu hơi cúi xuống. Gió lav lay, mái tóc rối
của Hoa rát phát cọ vào mả Lập tạo ra một cỗm giác ve
vuổt dịu dàng.
Đột nhiên, Hoa ngầng mặt lên, hỏm hỉnh nhìn Lập :
/— Con nhỏ Hoa bây giò' hết giống con nhỏ Hoa bán
hàng vặt trên lề đường thị xẵ nữa rồi phải không ? Còn anh...
Hoa từ từ ngắm những nét đồi thay trên người Lập. Mái
tóc cứng hơn vì nắng giỏ. Màu da bánh mật trên vầng trản
hoi rộng và chiếc mũi thẳng càng làm bho đồi mắt hai mí
vốn hiền lành thông minh thêm trong sảng, chững chạc. Cảnh
tay Lập nồi lèn những bắp thịt nở nang, khỏe mạnh. Lập
ngòi yên cho Hoa nhìn mình hồi lâu mó’i cưò'i hỏi :
354

