Page 117 - tap 2 phan 1
P. 117
tôi và gia đình trở nên thân mật hơn thì ông bố bảo tôi nhận cháu
làm con nuôi. Đó cũng chẳng qua là một câu nói lúc thân tình,
chẳng một lời giao hẹn. Thế mà dần dà, và mãi cho đến hôm nay,
đã trải qua mấy chục năm, mà cách xử sự theo mối quan hệ như
thế vẫn không thay đổi, mặc dù cháu đã có chồng có con, có cháu,
cho đến lúc hưu trí nghỉ việc nhà nước cũng vẫn thế.
Nhớ lại trong thời gian cháu đi sơ tán ở một vùng sông nước
nông thôn rất xa Hà Nội, có bận đến thăm, tức cảnh tôi làm mấy
câu ví von:
Lều cỏ bên hồ lộng gió trưa
Thị thành há được cảnh nên thơ
Kim Vân Kiều truyện ngâm đôi khúc
Oanh vàng khẽ gọi ngỡ trong mơ.
Rồi khi nghe cháu kể cái cảnh cả lũ con gái tranh nhau ra tắm
ở cái nhà tắm trống huơ trống hoác cạnh bờ sông, tôi lại đặt mấy
câu thơ tếu:
Lều trống tuềnh toàng cạnh mép sông
Thị ta đến tắm ối ơi đông
Kim châm vào mặt bà đếch sợ
Oanh liệt còn hơn lũ các ông!
Bốn chữ đầu câu là tên họ của cháu “Lều Thị Kim Oanh”. Các
câu thơ tuy vụng nhưng giàu ý nghĩa nên mãi đến hôm nay cháu
vẫn còn nhớ thuộc lòng.
Phải nói rằng mối quan hệ giữa tôi và gia đình cậu Trường
không chỉ bó hẹp giữa tôi với cậu và cháu Hòa, mà từ hai ông bà
cho đến tất cả các con cháu trong nhà, mọi người đều coi tôi như
người thân ruột thịt trong gia đình. Trong thời gian vợ tôi đi học
ở Liên Xô, lắm khi tôi cũng đã đến “ăn dầm nằm dề” ở nhà họ. Tôi
không bao giờ có thể quên hình ảnh thân thương của bà mẹ cậu
Nối lại đôi bờ 371

