Page 129 - tap 2 phan 1
P. 129
với tình yêu quê hương, mới có dịp tụ hội đông đủ như vậy, lại
là trong những ngày dự kiến sắp kết thúc chiến tranh nên không
khí thật là hồ hởi, phấn khởi. Hằng ngày chúng tôi đều tập trung
lên hội trường để nghe cán bộ bên Bộ Ngoại giao báo cáo diễn
tiến của hội nghị, xong lại về ngồi tụ họp uống trà, hút thuốc lá
rồi đoán già đoán non về tình hình sắp tới, và ai cũng có thể làm
chiến lược gia được hết.
Đang sinh hoạt trong không khí phấn chấn như thế, bỗng có
cán bộ tổ chức đến thông báo đã có quyết định rút tôi về Cục
Tình báo, chuẩn bị huấn luyện để phái vào Sài Gòn hoạt động bí
mật. Tôi đoán có thể có hai lý do khiến người ta quyết định như
thế: Một là, trước kia tôi đã từng làm việc trong ngành quân báo;
hai là, trước đây tôi đã từng sống và đi học tại thành phố Sài Gòn,
chắc dễ có cách tiếp cận địa bàn, cho nên trước yêu cầu của tình
hình mới thì việc giao công tác đó cho tôi cũng là việc rất phải lẽ.
Riêng tôi thì đã nói thẳng với họ là nếu hỏi ý kiến thì tôi sẽ bảo
với ngần này tuổi đầu đâu còn có mộng phiêu lưu mạo hiểm nên
không thích trở lại làm công tác tình báo, nhưng nếu đó là quyết
định của tổ chức thì tôi sẽ nghiêm chỉnh chấp hành. Thuở đó việc
giao và nhận nhiệm vụ, dù có gian nguy đến mấy thì nó cũng diễn
ra một cách nhẹ nhàng và đơn giản như vậy. Kể ra thì điều này
cũng khá bất ngờ khiến tôi hơi lúng túng trong việc chăm lo cho
con trai, bởi ông bà ngoại đều già cả, bà ngoại thì bị đau tim nặng,
còn bà xã thì vẫn đang học ở Liên Xô còn lâu mới về. Thấy vậy
đồng chí Vũ Văn Vận bảo cứ để cháu ở nhà trẻ Thiên Thai cách
Hà Nội khoảng năm mươi cây số, hằng tháng anh sẽ đến thăm và
đóng tiền học phí cho cháu. Còn cô Kim Anh ở đoàn Văn công
Khu 5 thì nhận mang về cơ quan nuôi cho đến ngày mẹ cháu tốt
nghiệp trở về thì giao lại. Lòng nhiệt tình giúp đỡ của bạn bè thời
xưa là thế, đáng để biết ơn.
Nối lại đôi bờ 383

