Page 184 - tap 2 phan 1
P. 184
chờ được ngày thống nhất để con lái máy bay chở Bác vào thăm
mộ Đấng Sinh thành.
Một kỷ niệm rất sâu sắc trong cuộc đời, có lẽ tới chết không
bao giờ tôi quên được trong những ngày Bác mất. Đó là tôi được
vinh dự bồng súng đứng trực ca mười lăm phút sau linh cữu Bác,
sau đó trực tiếp bay và chỉ huy mười hai chiếc máy bay bay qua
Quảng trường Ba Đình vĩnh biệt, đưa tiễn Bác. Trong đau thương,
nước mắt nghẹn ngào, tôi cố bình tĩnh để làm tròn nhiệm vụ được
giao, cùng đồng đội không được để sơ xuất gì dù nhỏ và chúng tôi
đã hoàn thành nhiệm vụ.
Bắn rơi bảy máy bay, tôi được xếp vào cấp “Ách”. Trước khi
nghỉ hưu tôi đã được giao nhiều chức vụ quan trọng: Trung đoàn
trưởng Trung đoàn Không quân 937, Phó Tư lệnh Sư đoàn 372,
Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Không quân Việt Nam. Là
đại biểu Quốc hội khóa III, nửa khóa IV tới giải phóng. Năm
1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước tôi được giao
tiếp quản sân bay Cần Thơ và tham gia điều hành các sân bay Tân
Sơn Nhất, Biên Hòa và làm nhiệm vụ tại Campuchia.
Giờ đây tôi đã được trở về quê hương Đồng Tháp vui cuộc
sống điền viên bên gia đình. Cảm ơn Đảng, cảm ơn Bác đã nâng
bước cho tôi từ một nông dân nghèo được học hành đến nơi đến
chốn để có thể chiến đấu bảo về bầu trời miền Bắc và chiến thắng
vẻ vang kẻ thù, góp phần thắng lợi sau cùng - Đại thắng Mùa
Xuân năm 1975. Và tôi đã RA ĐI VINH QUANG đúng như khẩu
hiệu từng thuộc lòng trước khi xuống tàu tập kết năm 1954.
438 Nguyễn Long Trảo

