Page 179 - tap 2 phan 1
P. 179
mà má nó đã từng nói rõ với tôi, may ra có thể giải tỏa mối hận
thù, điều đã khiến nó trở thành một phần tử ngoan cố cứng đầu
đối với các quản giáo. Bửu được phép ra nhà Tiếp khách gặp tôi,
nói chuyện rất lâu mà nó không hề nhận biết bởi khi tôi thoát ly
gia đình thì nó chỉ mới ba, bốn tuổi. Mãi đến khi gần hết giờ cho
phép tiếp xúc tôi mới nói thật thân phận của mình, nó hết sức
mừng khi gặp được người cậu ruột mà nó từng nghe gia đình
cho biết là đang ở miền Bắc. Sau đó Bửu cũng bộc bạch hơn về
những ý nghĩ riêng tư, từ đó tôi có cơ sở để khuyên nhủ nó cố
gắng cải tạo tốt. Nó rất vui khi nhận được bộ dao cạo râu hiệu
Gillette - chiến lợi phẩm kỷ niệm thời chống Pháp - mà tôi dụng
ý mang theo để tặng nó, một vật dụng nhỏ mà tôi biết là rất cần
đối với một tù binh đang bị giam giữ; sau đó đã được nó vừa sử
dụng vừa xem như một vật kỷ niệm và sau ngày ra trại lại mang
đến hoàn trả cho tôi với một thái độ trân trọng, điều làm tôi thật
sự bất ngờ bởi một vật dụng như vậy có đáng giá gì đâu. Hay là
vì quý trọng cái tình cái nghĩa mà tôi từng dành cho nó? Sau khi
ra trại Bửu về sống ở Thành phố Hồ Chí Minh một thời gian rồi
xuất cảnh qua Mỹ theo diện H.O. Năm 2011, trong chuyến qua
Mỹ tôi có đến gặp nó ở Texas sau hai giờ bay, Bửu đã tốt nghiệp
tiến sĩ, nhưng do mãi ôm hận về mấy năm bị bắt làm tù binh, lại
quá tin vào những lời lẽ thiếu khách quan của số người hoặc là
thiếu hiểu biết, hoặc là ác ý, nên lúc nào cũng tỏ thái độ không
chút thiện chí nếu không muốn nói là căm thù đối với chế độ
Cộng sản, với những người Cộng sản. Thế mới biết tri thức chỉ
cho người ta đến với khoa học tự nhiên, kỹ thuật công nghệ, còn
nhận thức được bản chất “Chủ nghĩa thực dân mới” của Mỹ, về
sự thâm độc của kẻ thù trong thủ đoạn chia rẽ khối đại đoàn kết
dân tộc, thì đòi hỏi phải có một tình yêu nước đích thực đối với
Tổ quốc, với Dân tộc. Tôi cũng rất buồn là tại sao với tri thức
của một tiến sĩ mà nó lại quên rằng cả ba người cậu ruột của
Nối lại đôi bờ 433

