Page 183 - tap 2 phan 1
P. 183
Nhằm thắng lũ cướp nước xông tới
Mẹ hiền ơi! Tổ quốc ơi!
Con hiến dâng Người cả trái tim này
Phi đội ta xuất kích, ra đi là mang chiến thắng trở về.
Tôi đã trực tiếp bắn rơi bốn máy bay, không kể cùng đồng
đội bắn hạ hơn chục chiếc nữa thì được phong Anh hùng Lực
lượng Vũ trang Nhân dân Việt Nam. Cứ mỗi lần bắn rơi được
một máy bay, Bác đều gởi quà tặng cho phi công. Tới khi anh em
bắn máy bay rơi nhiều quá, hết đồ kỷ niệm, Bác kêu Văn phòng
Trung ương làm huy hiệu để Bác tặng. Mỗi lần Bác xuống thăm
đơn vị hay được lên thăm Bác, anh em đeo hết trên ngực, nhìn là
biết ngay đã bắn được bao nhiêu máy bay để Bác thưởng thêm.
Ngoài số huy hiệu, Bác còn tặng tôi một chiếc đồng hồ Poljot do
Liên Xô tặng Bác nhân Kỷ niệm 50 năm thành lập Đảng Cộng
sản Liên Xô. Bắn rơi thêm ba máy bay nữa thì Bác chỉ thị không
cho tôi bay chiến đấu, mà phải ở dưới sân bay huấn luyện lớp
trẻ. Lúc ấy tôi cũng suy nghĩ, bứt rứt nhưng chưa hiểu, tại sao
đang hạ máy bay “rụng ngon lành” như vậy mà phải ngồi dưới
đất. Chiến tranh đang lúc “dầu sôi, lửa bỏng”, nếu không có máy
bay ta chặn đánh thì không biết còn bao nhiêu nhà máy, trường
học, thành phố, xóm làng miền Bắc sẽ bị đánh tan hoang. Sau
này mới biết Bác sợ tôi hy sinh, không về giải phóng miền Nam
được, tôi càng xúc động, yêu quý Bác vô cùng. Tôi may mắn
hơn nhiều anh em đi tập kết bởi được gặp Bác nhiều lần. Bác rất
ưu ái phi công, gần gũi như cha con, hay xuống thăm đơn vị và
chúng tôi cũng thường được Bác cho vào thăm. Còn nữa, Bác có
trí nhớ rất tốt. Chỉ mới gặp một lần, Bác hỏi tên. Thế mà những
lần sau gặp, Bác hỏi cháu Bảy ở Sa Đéc, cháu Mẫn ở Bến Tre có
khỏe không, chiến đấu tiến bộ chứ... Bác ơi, sao Bác lại không
Nối lại đôi bờ 437

