Page 182 - tap 2 phan 1
P. 182
Lúc ấy ở ngoài Bắc chương trình học văn hóa có mười năm.
Tức cười, thầy giáo hướng dẫn cấp tốc bảy ngày bảy lớp, mỗi ngày
học một lớp để kịp qua Liên Xô học lý thuyết và thực hành. Lúc
đi qua cửa khẩu Bằng Tường, nơi được Phái đoàn Ủy ban Quốc tế
kiểm soát rất chặt việc Bộ đội Việt Nam đi ra nước ngoài theo quy
định của Hiệp định Genève, chúng tôi phải giả làm công nhân đi
học nghề. Học lý thuyết thì khó hơn học lái. Tôi phải biết tại sao
máy bay bay được, làm quen với lực nâng, lực kéo, lực cản... Lúc
đầu học lái máy bay thể thao, sau mới học máy bay Yak-52, MiG
15, MiG 17. Mỗi máy bay chiến đấu thường chỉ một người lái.
Bay lộn nhào chiến đấu hay biểu diễn dễ hơn rất nhiều so với bay
thẳng từ sân bay này tới sân bay kia vì phải tính vận tốc bay, vận
tốc gió để hạ cánh được đúng sân bay.
Ngày 05 tháng 4 năm 1965, sau ba năm học thành thạo máy
bay chiến đấu, tôi trở về Việt Nam. Lúc này Mỹ đang ném bom
dữ dội ở miền Bắc. Ở dưới đất nghe bom Mỹ bỏ ầm ầm xuống
gần sân bay cũng hơi ngán, chỉ sợ mình chết không được về Nam.
Nhưng khi đã cất cánh bay lên trời thì chẳng còn biết sợ là gì nữa,
chỉ suy tính nhanh lẹ để tránh hỏa lực địch, tận dụng sơ hở của
chúng để bắn hạ, bởi thường khi chúng tôi bay lên, gặp máy bay
địch rất đông và hiện đại hơn nhiều lần, lúc nào cũng muốn “ăn
tươi, nuốt sống” máy bay của ta. Lúc ấy chúng tôi rất thích bài hát
Phi đội ta xuất kích do Nghệ sĩ Nhân dân Tường Vi sáng tác và ca
sĩ Bích Việt hát, nó đi vào lòng người và thật đúng với tâm trạng
anh em phi công:
Yên sao được miền Nam đang kêu gọi
Thúc giục ta vươn lên lập chiến công
Miền Nam ơi!
Vì quê hương chắc tay lái trong tay
436 Nguyễn Long Trảo

