Page 181 - tap 2 phan 1
P. 181
Đâu có sao! Tôi đã đem theo hai cái áo bà ba và hai cái quần cụt
đủ thay. Còn ăn uống thì... ăn chực. Buổi sáng tôi thường xuống
sông mò cá, mò ốc, ra đồng bắt chuột. Mà những thứ nầy hồi đó
ở đâu cũng sẵn và “tay nghề” tôi hơi bị cao. Xuống sông một hồi
là có hơn nửa thau cá, ốc đem lên góp vào bếp đơn vị, cơm thì ăn
ké. Kéo dài cả tháng, đơn vị mới kêu anh Ba tôi đang công tác ở
bên Xã hội tới hỏi: “Có cho thằng Bảy đi không?”. Thấy tôi muốn
đi quá, biết không cản được, anh tôi đành gật đầu và sau đó tôi
mới có tiêu chuẩn chính thức trong đơn vị, được phát súng, phát
quần áo…
Ra tới Bắc, đơn vị di chuyển từ Thanh Hóa, về Thái Bình, Nam
Định, sau đó về đóng quân ở Xuân Mai, Hà Tây. Chúng tôi thuộc
lính bộ binh. Ở đây một thời gian thì một bữa có đoàn bác sĩ của
Bộ Quốc phòng tới khám sức khỏe tuyển phi công. Cả hai sư đoàn
ở miền Nam ra và mấy sư đoàn của miền Bắc khám họ chỉ tuyển
được ba người trong đó có tôi. Trong ba người thì có một anh
kiểm tra lần cuối lại không đạt. Cuối cùng chỉ còn tôi và anh Trần
Triêm quê ở Hồng Ngự trúng tuyển (năm 1966 giao tranh trên
bầu trời, máy bay anh bị địch bắn hạ, hy sinh). Tôi cũng chưa bao
giờ nghĩ mình lại quá may mắn như vậy. Cả mười vạn người chớ
có ít đâu mà cũng trúng tuyển được. Đây là trúng về sức khỏe, về
vóc dáng thôi chớ nếu nói về văn hóa thì chắc tôi bị rớt ngay vòng
đầu bởi tôi mới học xong lớp Ba, chưa tốt nghiệp tiểu học. Có lẽ
quân đội cũng ưu tiên dân miền Nam chớ hầu hết lính toàn nông
dân rồi vào bộ đội, học hành cũng nhiều người “nghêu ngao” như
tôi. Nghĩ lại cũng mắc cười, nghe như chuyện tiếu lâm, nói ra
chưa chắc ai tin. Bây giờ đi xe máy trên 50 phân khối phải thi bằng
lái, học lớp Ba như tôi, đi thi chắc rớt cái ạch chớ đừng nói học lái
máy bay! Ấy thế mà cũng xong.
Nối lại đôi bờ 435

