Page 394 - Khi To Quoc Goi nguyen long trao
P. 394
Ra đi để có ngày trở về 393
Nhưng mắt mẹ chẳng còn nhìn thấy
Một bữa kia mẹ tới Mỏ Cày
Tại thằng phản bội cung khai
Quân thù bắt mẹ, mấy ngày khảo tra.
Giặc đánh mẹ, mẹ la, mẹ chửi
Phun bã trầu vào bọn ác ôn
Không khai, mẹ cố chịu đòn
Mắt già giặc đánh mấy hôm đã mù.
Đêm Đồng Khởi lòng già mừng quá
Đánh mõ tre, đánh cả vào tay
Mắt mù lòng mẹ vẫn say
Tay đau chẳng nhớ, đêm dài chẳng quên.
Con thương mẹ mắt nhìn đêm tối
Khi bình minh mẹ đã mù rồi
Mẹ ơi! Ánh mắt mặt trời
Mặt sân dừa rụng biết bao oán hờn.
Mẹ khuất rồi cỏ non xanh mộ
Nước hố bom gợn sóng rừng dừa
Mẹ nằm năm tháng gió mưa
Mà bông trang đỏ vẫn chưa phai màu.
12-1965

