Page 100 - nguoi anh hung chan dat
P. 100
Người anh hùng ch ân đất 101
r ịr
Vừa nhìn ngang, Nguyễn Văn Bảy gật đầu khi cảm thấy mình đang
ở vị trí ưu thế để công kích. Nhất định không để cho nó thoát!
- Số 4 cảnh giác bên trái!
Từ lâu nay, chuyện lấy ít địch nhiều, số lượng nhỏ đánh với số
lượng đông hơn nhiều lần đã quen dần trong bài bản chiến thuật của
không quân ta. Một đánh hai. Một đánh ba. Một đánh năm... kẻ địch là
chuyện đã trở thành bình thường, không vướng mắc gì trong suy nghĩ của
các chiến sĩ phi công.
Nguyễn Văn Bảy ngoặt vòng cắt cánh hẹp bất ngờ bám sát con F-4
sát thủ đã cắt thùng dầu phụ nhưng chưa kịp bắt được tốc độ cao kia với
cự ly 1.000 mét, rồi 500 mét, rồi 300... mét. Và ấn cò! Đạn trúng con F-4
phụt lửa, cắm đầu xuống đất. Sao lại quá đơn giản như vậy...? Bên tai Bảy
vang lên tiếng của đồng đội: “Cháy rồi!” Cảm giác nhẹ rân như ngày xưa
bắn những con dơi quạ. Lập tức Bảy xuyên qua đám mây, đóng vai bảo vệ
cho số 4 công kích.
Phía dưới, trước mặt, số 4 tăng tốc đuổi bám con F4 tinh khôn vừa
ngoặt sang hướng trái 45 độ rời bỏ đội hình công kích. Một loạt đạn 37mm
vừa bay ra từ số 4. Con F-4 hoảng loạn lủi trốn. Từ phía tốp của Quỳ,
Chao, mấy loạt đạn vửa nổ. Một con F-4 phừng lửa lao đẩu vào khoảng
không. Số Phantom II kiêu binh còn lại xé đội hình tranh nhau tháo chạy.
Một chiến thắng nhanh gọn và có phần bất ngờ. Chưa kịp sướng thì trận
địa đã tan, chỉ còn lại mấy cuộn khói xám đen trôi đi chậm chạp. Có lệnh
trở vê' ngay. Khi hạ cánh, Bảy mới kịp lén cười sung sướng. Bước xuống
sân bay, mọi người trong kíp trực và anh em phục vụ dưới mặt đất, nhanh
nhất là Mẫn, tràn đến ôm siết Nguyễn Văn Bảy và các phi công khác.
- Có trớn rồi! Có đà rồi...!
- Nên nhớ mỗi con F-4 có giá trị bằng hai nhé. Mỗi chiếc F-4 đểu
chở theo hai thằng giặc lái để nạp mạng kia đấy. Ba con là tới 6 thằng.
Chúc mừng gấp đôi nhé, các bạn của tôi!
Nguyễn Văn Bảy lâng lâng trong người, muốn cười hơn nữa, muốn
la lớn lên để sự sung sướng trào dội ra khoảng không khô cháy từ sân bay
cho hả dạ hả lòng, nhưng la không được. Ngược đời, nước mắt lại muốn
trào ra. cổ họng cứ nghèn nghẹn bên những người đồng đội thân tình.
Mẩn ôm Bảy, vỗ vai bạn, mãi mới nói được nên lời chia vui:

