Page 101 - nguoi anh hung chan dat
P. 101
102 T rú c Phương
- Giải hạn! Giải hạn rồi, Bảy à. Tốt, tốt lắm... Cứ thế mà làm nhé...
-...! (Bảy lặng im, không trả lời được, chỉ biết ôm siết thằng bạn mà
nuốt nước mắt vui.)
Lại nhận tin mừng: Trung đoàn 925 được thành lập bởi một số phi
công của Trung đoàn 923 đưa đi học chuyển loại từ MiG-17 sang MiG-19
vừa từ Trung Quốc trở về.
Về phần mình, hạ được “con ma” F-4 đầu tiên sau hơn một năm trời
chờ đợi, khát khao như ngồi trên lửa cho một lần thực sự lập công, Bảy
cố kiềm lòng, không để mình vui sướng thái quá, dẫn đến những hệ lụy
không đáng có như: chủ quan coi thường địch, kiêu binh, tự phụ, và nhất
là làm chạnh lòng những người anh em chưa bẳn rơi được chiếc máy bay
nào của Mỹ - trong đó có Mẫn, người bạn gần gũi nhất của Bảy - không
để chiến công làm mình xa cách anh em. Bảy cũng cần nghiêm túc nhìn
lại xem mình có phải đã may mắn hay không, vì đánh giặc thì không thể
trông chờ vào sự may mắn được. Đánh giặc phải nhờ đổng đội, nhờ chỉ
huy, dẫn đường, cuối cùng là nhờ vào bản lĩnh cá nhân của người lái.
Hàng trăm người phục vụ cho một biên đội bay mỗi lẩn cất cánh, chứ đâu
chỉ mình phi công trèo lên máy bay là xong. Đó là chưa nói kẻ thù nó tinh
ranh lắm, hôm nay bị hạ thì ngày mai chúng lại có lối đánh và chiến thuật
khác, không thể đánh với bài bản hôm qua cho chiến thắng của ngày mai,
không thể lấy thẩn khí của ngày hôm qua cho ngày hôm sau ra trận. Phải
tập trung trí não, thẩn lực, nghiền ngẫm, phân tích, đánh giá, nhận định,
trau dổi kỹ năng tác chiến để có thể xử lý chính xác các tình huống xảy
ra trong mỗi trận không chiến với kẻ thù. Phải biết địch biết ta trong từng
trận đánh. Và trên hết là tinh thần xả thân hy sinh cho độc lập tự do của
Tổ quốc, quyết tâm đánh địch, vì miền Nam thân yêu, vì bảo vệ miền Bắc
ruột thịt - hậu phương lớn của tiền tuyến lớn anh hùng. Vì nghĩ như vậy
nên lúc nào Bảy cũng chân thành, khiêm tốn, biết lắng nghe và học hỏi cả
những anh em chưa bắn rơi một máy bay nào của địch nhưng từng tham
chiến, có kinh nghiệm, và ít nhiều đã góp công vào chiến thắng của đơn
vị. Thậm chí học hỏi cả những đổng đội đã không may bị rơi máy bay
buộc phải nhảy dù, học cả bài học của sự thất bại cay đắng.
Nguyễn Văn Bảy nhớ hoài buổi giảng bình rút kinh nghiệm, anh
được khen bình tĩnh, xử trí nhanh, và đặc biệt là rất cừ khôi, rất lì!
Một đồng chí chỉ huy Trung đoàn có ý kiến:

