Page 163 - nguoi anh hung chan dat
P. 163
164 T rú c Phương
hoặc ta chết, hoặc mi phải chết. Cái tinh thần ấy nó tiềm ẩn trong tiềm
thức, vô thức của tâm hồn, ý thức Dân tộc Việt từ ngàn đời nên nó huyền
nghiệm đến mức các phi công Mỹ không bao giờ nhận diện một cách rõ
ràng được, mà chỉ mơ hồ cảm thấy, sau khi bị bắt làm tù binh, sau khi
vượt thoát được những cú lao thẳng, xuyên thẳng như mủi tên, mũi giáo
vào thế trận chúng bày ra, hoặc vào chính máy bay của chúng.
Bởi vậy mà các vị chỉ huy, đặc biệt là các giảng viên cao cấp từ Học
viện của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng thường phân tích, giảng
giải từ các khóa bổi dưỡng tư tưởng chính trị ngắn ngày cho các phi công
nghe những điều chừng như là nghịch lý: đánh một ngày với Mỹ là Mỹ
thắng, đánh một tháng, Mỹ củng thắng, đánh một năm Mỹ thắng nốt.
Nhưng đánh ba năm là Mỹ chưa thắng, đánh 5 năm là Mỹ không thắng,
đánh 10 năm, 20 năm là Mỹ thua, không thua cắm mặt thì cũng giập
mình, giập mây, mẻ mày sứt trán, lẩn ngẩn lơ ngơ, lạc hổn mất vía mà ôm
đầu tìm đường tháo chạy...
Các đồng chí ấy nói rằng: nghịch mà thuận. Cứ xem cách làm chiến
tranh, cách đánh của Mỹ, cách sống của dân Mỹ, cách sống của lính Mỹ,
cách ra trận và xông trận của quân Mỹ thì ắt biết. Đó là “cách”, là “lối”, là
“thói” của một tên cướp, kế đó là một tên cao bổi và sau nốt là cái thói
trịch thượng, uy quyển của một ông chủ thiên hạ. Còn đối với người Việt
Nam chúng ta, từ ngàn xưa Tiên tổ đến bây giờ, muốn sống, muốn tồn
tại, muốn được độc lập, thì phải tự nghĩ ra cách đối phó với mọi kẻ thù,
với mọi kẻ mạnh hơn mình gấp bội để được sống còn với tư cách là một
Dân tộc, một Đất nước có cội có nguồn, có nhành, có ngọn. Và đó là một
thuận lý khi nối ta vào cốt cách con người của Tổ tiên ta, một sự nhất
quán trong cách xây dựng chiến lược, sách lược, chiến thuật, cách đánh từ
ngàn xưa của Tổ tiên người Việt đến bây giờ - ngày tháng chúng ta đánh
Mỹ. Truyền thống Tổ tiên để lại cho cháu con chỉ có vậy. Đó là kiểu chiến
tranh tự vệ, chiến tranh bảo vệ, chiến tranh chống các thế lực xâm lược
từ bên ngoài vào. Và biết địch rồi, ta phải biết ta. Cái chiến thuật, cái cách
đánh của những con MiG-17 nhỏ thó mà gan lì, luống tuổi, cũ kỹ mà sắc
sảo thông minh, lại còn nhanh nhẹn nữa, mới thật là thẩn kỳ. Cũng nhờ
vậy mà ta lần hổi vứt bỏ được tâm lý tự ty mặc cảm về sự bé nhỏ, yếu
đuối của mình để trở nên mạnh mẽ và đã nhiều lần làm nên chiến thắng
kỳ ngộ trước kẻ thù luôn ỷ mình to lớn, hùng mạnh vô song.

