Page 162 - nguoi anh hung chan dat
P. 162

Người  anh  hùng ch ân   đất                 163





       nhất  là  những  đường  xuyên  lượn,  leo  cao  ly  kỳ  theo  chiểu  thẳng  đứng,
       những  cú  “lặn”  sâu,  trồi  cao,  bổ  nhào  và  bất  thần  ra  đòn  bằng  những
       loạt  đạn  thô  sơ  37mm  hay  23mm  khiến  đối  phương  hiện  đại  hơn  không
       kịp  trở  tay,  bổi  rối  trong  nhận  định,  xử  lý  tình  huống,  để  rồi  cuối  cùng
       là  lãnh  đòn  bởi  những  cú  đánh  tưởng  rằng  ấu  trĩ,  ngây  ngô  của  trẻ  con
       nhưng đủ  sức  làm  cho  đối  phương  choáng váng,  ngã  khụy  Đó  là  một  ưu
       thế,  một  lợi  thế chiến  thuật  có  sức  tinh  biến  thần  diệu  khiến  kẻ  thù  lúng
       túng  đánh  rơi  dần  thế mạnh  siêu  việt  khi  vào  trận.  Ngoài  ra,  điểu  làm  kẻ
       địch  khó  chịu  hơn  với  phi  công  MiG-17  là  cách  hợp  đồng  tác  chiến  của
       họ.  Anh  nghi  binh  có  thể  lập  tức  trở  thành  kẻ  công  kích  trực  diện  hoặc
       ở  bất  kỳ góc  độ  nào  chỉ  bằng vài  cái  bổ  nhào,  cắt  cánh  rộng hẹp,  tăng tốc
      và  ngược  lại,  anh  mười  mươi  trong vai  công kích  sau vài  giây lập  tức biến
       thành  anh  nghi  binh  đối  với  tốp  nầy,  nhùng  lại  trở  thành  kẻ  công  kích
       đối  với  tốp  khác.  Cái  nhược  điểm  không  thể khắc  phục  được  của  Không
       quân  Mỹ  là  bao  giờ  cũng  cậy  ở  mình  đông  tuyệt  đối,  mạnh  tuyệt  đối  và
       sự  thiếu  nhẫn  nại  trong  không  chiến.  Các  phi  công  Bắc  Việt  Nam  nắm
       được  nhược  điểm  tâm  lý đó  của đối  phương nên  lúc  nào  cũng  “chọc” vào
       điểm  yếu  của  phi  công  Mỹ để buộc  anh  ta  nổi  giận  mà  “mất  khôn”,  thậm
       chí  biến  thành  rồ  dại  rồi  sau  đó  là  dính  đòn  trong  lúc  bất  ngờ,  bất  giác
       nhất.  Chính  sự đông, sự mạnh  của  Mỹ lúc nầy thành  nhược điểm  nặng nề
      trong không gian  hẹp  mà  các  tốp  phi  cơ  Mỹ chiếm  dụng.  Chúng xoay trở
      không như ý muốn,  không phát huy được tốc độ hơn  hẳn đối phương mà
      chúng  sở  hữu,  bắn  tên  lửa  lại  càng  không  tiện  vì  dễ  nhằm  vào  đồng  đội,
      cho  nên  sự bối  rối xảy ra,  tâm  lý xuống cấp,  đầu  óc nhiễu tán,  kỹ năng tác
      chiến bị  ảnh  hưởng tiêu cực,  dễ tạo  sơ hở cho  các  chiến sĩ MiG-17 ốc  tiêu
      phát  hiện  yếu  huyệt  và  tung  ra  đòn  hiểm,  hạ  gục  kẻ  thù  đã  bị  thôi  miên
      tích  tắc  trong  tọa  độ  chết,  gần  như  là  có  phép  thẩn  thông  mầu  nhiệm,  lạ
      lùng,  thiên  biến  vạn  hóa.  Nhược  điểm  đó  của  phi  công  Mỹ  bắt  nguồn  từ
      hệ thống công tác  đào  tạo,  chứ không phải tự phát sinh  khi  có  tình  huống
      trên  thực tế chiến  sự tại chiến  trường.  Mỹ chỉ  ưu  tiên,  thậm  chí  lạm  dụng
      thái  quá việc  tập  trung  huấn  luyện  tối  đa  kỹ thuật,  kỹ  năng  điểu  khiển  hệ
      thống  tác  chiến  điện  tử  tinh  vi,  phức  tạp,  kỹ  năng  bay  thuần  thạo,  tinh
      thông  cho  phi  công  của  mình,  nhất  là  luôn  ca  ngợi  tính  năng,  tác  dụng
      và  sức  hủy diệt  của vũ  khí  được  trang  bị  trong  máy bay,  nhưng lại  không
      chú ý huấn luyện  cho  phi  công  đạt  được  cái  “văn  hóa”  dẻo  dai  chịu  đựng,
      nhẫn  nại, bản lĩnh và hơn hết là tinh  thần sẵn  sàng lao vào đối  phương để
   157   158   159   160   161   162   163   164   165   166   167