Page 158 - nguoi anh hung chan dat
P. 158
Người anh hùng ch ân đất 159
được anh em nhắc và khen. Một vị trong Ban chỉ huy Tiểu đoàn nói với
Bảy lúc sớm, khi đi kiểm tra các phiên trực:
- Không biết văn chương, không biết tu từ, không hoa hòe hoa sói,
trọi lỏi như củ co, củ súng, vậy mà hay, mà làm cho nhiều người nhớ.
Đúng là anh chàng Nam Bộ, học 7 ngày lên bảy lớp, còn lớp thứ “8” thì
lên tới máy bay thằng Mỹ mới dạy cho với 82 lỗ mà không rớt. Thế giới
không có thằng phi công thứ hai như mầy, Bảy à. Cố lên nhé. Bận nầy là
anh hùng ra trận đó, chứ không phải thằng Bảy cù lần xập xệ như trước
nữa đâu nhé. Phải cho thằng Mỹ nó biết thế nào là người anh hùng lái
máy bay “bà già cổ lỗ sĩ” Việt Nam. Chúc thắng lợi!
- Chào đổng chí chỉ huy. Cảm ơn... anh đã không phê bình mà còn
khen ngợi. Hẹn gặp nhau chiểu thứ bảy!
Đồng chí chỉ huy quay lại nhìn Mẫn, thương mến nói trước khi Bảy
và Mẫn lên máy bay:
- Mẫn này, Mẫn là người anh hùng chưa được tuyên dương đó
nhé. Đừng buồn, đừng tâm tư gì nhé! Lẩn sau nhất định phải được tuyên
dương gấp đôi. Cũng tại đơn vị mình khiêm tốn, cứ nhường cho người
khác nên lần này Mẫn bị thiệt. Trong đó có trách nhiệm của mình. Tới
lượt làm hổ sơ bổ sung vào cuối năm nay, dù có khó mấy, mình cũng nhất
định đấu tranh bảo vệ Võ Văn Mẫn của mình và của anh em. Chúc mỗi
người một huy hiệu của Bác trong trận này nhé. Chào!
- Dạ, Bảy nói đùa với chọc quê em đó đồng chí thiếu tá ơi! Cảm ơn
đổng chí đã quan tâm.
- Không đùa, không chọc quê đâu. Anh em cũng nghĩ như vậy mà.
Nhất định điều Bảy nói sẽ xảy ra. Mình nghĩ chỉ vài trận nữa là Mẫn sẽ
thành phi công thật xuất sắc thôi. Đánh nhanh, thắng gọn nhé. Chào!
Còi báo động hụ dài.

