Page 159 - nguoi anh hung chan dat
P. 159
NHỮNG THANG NGÂY TIẼPNÕI
L ê n đường!
Ngày 21 tháng 1 năm 1967. Hai giờ chiểu. Biên đội do Nguyễn Hữu
Quỳ bay số 1, Tài số 2, Bảy số 3, Mẫn số 4, được lệnh cất cánh với 4 con
én bạc MiG-17 thân thiết. Các con MiG cổ lỗ sĩ lại được cưng chiều và
yêu thích hơn khi các MiG-21 vạm vỡ, trẻ trung được lệnh ngừng bay để
khắc phục nhược điểm và cơn choáng sau ba ngày đầu tháng Một bi tráng.
Ai cũng hạ quyết tâm gấp đôi, gấp ba thường bữa khi không có
MiG-21 bên cạnh. Phải lấy lại danh dự, tên tuổi cho Không quân Việt
Nam trong những ngày bị đối phương đánh giá thấp nầy. MiG-17 sẽ đảm
đang cả công việc của MiG-21 trên bầu trời miền Bắc từ đây đến ngày các
người anh em MiG-21 trở lại khi tìm ra cách đánh mới hiệu quả.
- Quyết tâm nhé. Nhất định không để chúng nó coi thường!-
Biên đội Trưởng Nguyễn Hữu Quỳ nói với anh em trước khi bước lên
buồng lái.
- Quyết tâm!
Cả bốn người đều đưa tay lên cùng với nụ cười hổn hậu, tự tin và
ánh nhìn quyết đoán mạnh mẽ.
Địch xuất hiện từ hướng Đông Bắc. Lũ F-105 chui trong tầng mây
thấp bay vào các trận địa, mục tiêu dưới đất để ném bom. Hai Phi đội
F-4 tìm mọi cách ngăn chặn các MiG-17 tiêm kích tiếp cận. Xét về thế
trận, ưu thế đánh bọn cường kích mang bom không còn tối ưu nữa, Biên
đội Trưởng Nguyễn Hữu Quỳ nhanh chóng quyết định bỏ phương án
đánh đám cường kích F-105, Biên đội 4 chiếc MiG-17 lập tức quay lại làm
nhiệm vụ không chiến với 16 chiếc F-4 vừa chia thành 4 tốp bố trí thế
trận kẹp các con MiG của ta vào giữa như bài bản chúng thường làm gần
đây để hạ MiG-21. Nhưng các phi công MiG-17 của ta đã chủ động tách
tốp, bay xen kẽ, chia cắt đội hình chúng, làm cho chúng mỏng đi và tìm
lợi thế tiếp cận. Các con F-4 Phantom II cậy mình vượt trội đối phương

