Page 164 - nguoi anh hung chan dat
P. 164
Người anh hùng ch ân đất 165
Sự giác ngộ chính trị: nhận thức được ý nghĩa, mục đích lớn lao của
công cuộc chiến đấu, lý tưởng sống, dấn thân vì sự nghiệp cao đẹp của
Đảng, của Cách mạng, hiểu biết các giá trị nhân văn, nhân bản của loài
người, lịch sử, đến lượt mình, các nhân tố ấy biến thành phẩm chất, năng
lực chiến đấu của từng cá nhân trong tình hình đòi hỏi mọi người phải
nỗ lực vượt qua khó khăn thách thức để đi đến thắng lợi cuối cùng như
nguyện ước của nhân dân và của Bác Hổ. Và Bảy, Quỳ, Tài, Mẫn đã chiến
đấu và chiến thắng kẻ địch hung hãn ngày hôm qua là với tinh thẩn ấy:
Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bển, đào núi và lấp biển, quyết
chí ắt làm nên!
Bọn địch không thấy MiG-21 xuất hiện trên bầu trời gần đây, chúng
nó thừa trí khôn để hiểu rằng MiG-21 đã gặp nguy khốn, Không quân
Việt Nam đang gặp tổn thất nặng nề và đang lâm vào thế bế tắc, thụ động,
nên chúng càng ráo riết thực hiện manh tâm hủy diệt miền Bắc, làm cho
Cách mạng miền Nam thiếu vắng sự hậu thuẫn về hậu cần, nhân lực và
cả tinh thần, ý chí để có thể phát động và đẩy mạnh các cuộc tấn công
nhằm vào quân Mỹ khi chúng đang cố gắng tập trung mọi quy mô sức
mạnh hòng giành lấy thế chủ động chiến trường, nâng cao khả năng tiêu
hao, tiêu diệt sinh lực của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam - cụ
thể là đánh vào Bộ đội Chủ lực Quân Giải Phóng, hỗ trợ cho bọn bình
định lấn chiếm, giành đất, giành dân của quân đội và chính quyển tay sai
Sài Gòn. Chúng cũng thừa biết rằng, MiG-17 của Không quân miền Bắc
Việt Nam đang đảm nhận cả công việc ngoài sức lực hiện có của mình,
thay MiG-21 làm nhiệm vụ tiêm kích góp phẩn bảo vệ các mục tiêu chiến
lược của hậu phương lớn. Vì vậy, với bản tính hiếu chiến và háo thẳng của
tên siêu cường bá chủ lắm mưu mô giảo quyệt, Mỹ đã dốc sức tăng cường
mức độ đánh phá lên rất nhiều lần, buộc các Phi đội MiG-17 phải căng
mình ra chịu đựng, và chúng tin tưởng rằng, chẳng mấy chốc các con cào
cào, châu chấu ốm yếu, già nua, tội nghiệp nầy sẽ bị sút cánh rụng chân
và bị tiêu diệt hoàn toàn - hoặc ít ra cũng mất 3/4, 4/5 số lượng máy bay
và phi công hiện có. Ngành Hàng không quân sự của Bắc Việt Nam sẽ chỉ
còn lại bộ xương dị dạng, tật nguyền và sẽ sớm được đưa vào viện bảo
tàng như một dấu tích để dành tôn vinh Không lực Hoa Kỳ sau ngày hậu
chiến mà thôi.
Biết vậy, nên lãnh đạo, chỉ huy thường xuống đơn vị trực chiến để
được gần gũi các phi công, lúc nào cũng bên cạnh anh em nhằm động

